Anh hùng Lực lượng vũ trang

BÀI BÁO CHIẾN TRƯỜNG VÀ MẸ NGHĨA QUÂN TAM NGÃI

Câu chuyện ghi lại những kỉ niệm sâu sắc và tinh thần chiến đấu ngoan cường của Anh hùng Nguyễn Thị Út (Út Tịch) trong đợt phối hợp phục kích càn quét năm 1964 tại Trà Vinh. Dù gánh nặng gia đình và con nhỏ bủa vây, chị vẫn cùng chồng và các đồng chí du kích giữ vững trận địa, đem lại niềm tin mãnh liệt cho lực lượng cách mạng miền Tây.

Vĩnh Long13/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1964, cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn vô cùng khốc liệt tại tỉnh Trà Vinh. Vùng đất Tam Ngãi (huyện Cầu Kè) thường xuyên chịu các trận pháo kích và càn quét dã man của quân ngụy Sài Gòn. Trong căn nhà nhỏ ven mương dừa, hai vợ chồng anh Lâm Văn Tích và chị Nguyễn Thị Út vừa nuôi đàn con nhỏ, vừa là một trong những "mắt xích" du kích kiên cường nhất của địa phương.

Một buổi chiều mùa mưa năm 1964, nhận được tin báo một đại đội bảo an địch chuẩn bị càn quét qua xóm rạch Tam Ngãi để cướp lúa gạo và bắt bớ cán bộ, Xã đội gấp rút tổ chức trận địa phục kích. Khi ấy, chị Út vừa nuôi con nhỏ, vừa bận rộn công việc hậu cần nhưng nhất quyết xin anh Tích cùng ra mặt trận.

Anh Tích ái ngại dặn vợ ở lại chăm con, chị Út liền xóc lại chiếc dây đạn, cài quả lựu đạn bên hông rồi cười xòa: "Anh đi đánh giặc giữ làng, tôi ở nhà sao đành! Đàn con có bà con cô bác trông giùm, vợ chồng mình cùng ra trận mới xốc tới được."

Tại trận địa phục kích bên sông, chị Út Tịch cùng anh Tích nấp dưới lùm dừa nước, kiên nhẫn chờ địch. Khi tốp lính đầu tiên nghênh ngang lội qua mương, chị Út bình tĩnh chờ đúng cự ly gần nhất mới nổ phát súng tiêu diệt tên đi đầu. Tiếng súng của chị làm hiệu lệnh cho toàn Đội du kích đồng loạt nhô lên xả đạn.

Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Quân địch đông gấp bội, cậy hỏa lực mạnh bắt đầu phản công. Giữa làn mưa đạn cày xới mặt đất, chị Út Tịch vừa di chuyển linh hoạt bắn yểm trợ, vừa nhanh tay chuyền từng băng đạn cho anh Tích và các đồng chí trẻ. Sự bình tĩnh và nụ cười rạng rỡ của chị ngay trên hào chiến đấu đã trở thành chỗ dựa tinh thần lớn lao, tiếp thêm sức mạnh cho toàn đội đánh bật 3 đợt tiến công của địch, buộc chúng phải tháo chạy tàn quân.

Sau chiến thắng, trên đường trở về gian nhà lá nhỏ, anh Lâm Văn Tích nhìn vợ với niềm tự hào vô hạn. Chị Út Tịch bồng đứa con nhỏ vào lòng, mặt vẫn còn dính vệt khói súng, cất lời tâm sự nhẹ nhàng nhưng sắt đá: "Chừng nào chưa đuổi hết giặc, chưa yên được xóm làng thì mình còn phải đánh. Đánh tới cùng để con cháu sau này được sống trong hòa bình."

Chí khí quật cường và tình yêu quê hương đất nước nồng nàn của Mẹ Út Tịch đã khắc họa nên một tượng đài bất tử về người phụ nữ Việt Nam thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn