Bài báo đầu tiên và lời hứa không quên
Một phóng viên trẻ từng hỏi đồng chí về bài viết khiến ông nhớ mãi. Câu trả lời không nói về thành công nghề nghiệp, mà là một câu chuyện nhỏ trong thời gian ông còn là cán bộ Đoàn – bài học về sự trung thực và trách nhiệm trong nghề báo. Từ đó, nhiều thế hệ nhà báo trẻ lấy đó làm kim chỉ nam cho ngòi bút của mình.
Ngày ấy, khi còn là một cán bộ Đoàn phụ trách tuyên truyền, ông được giao viết bài phản ánh phong trào thanh niên tình nguyện ở vùng lũ miền Trung. Trước mắt ông là cảnh đời khổ cực, nhưng cũng đầy nghị lực. Trong lúc gấp gáp hoàn thành bài gửi tòa soạn, ông vô tình ghi sai tên một người dân trong phần cảm ơn. Sáng hôm sau, tờ báo ra, sai sót nhỏ ấy khiến nhân vật không khỏi buồn vì cảm thấy mình “bị lãng quên”. Ông lập tức quay lại, xin lỗi người dân và xin phép được viết lại câu chuyện – lần này, ông dành trọn trang cho “người phụ nữ quên tên trong bài báo cũ”. Khi bài đăng, ông nhận được bức thư tay viết vội: “Cảm ơn chú, tôi không giận, chỉ mong người làm báo luôn viết thật như thế.”
Từ đó, ông luôn nhắc các phóng viên trẻ: “Mỗi con chữ đều có linh hồn. Viết sai sự thật là làm tổn thương con người.”



