BÀI BÁO NÓNG VÀ NỤ CƯỜI TRÊN ĐẤT PHÁP
Câu chuyện ghi lại khoảnh khắc đấu trí ngoại giao tài tình, bản lĩnh của Bà Nguyễn Thị Bình (Madame Bình) trước vòng vây truyền thông quốc tế tại Paris năm 1969. Bằng sự mưu trí, phong thái thanh lịch và câu trả lời hóm hỉnh nhưng sắc bén, Bà đã đập tan luận điệu xuyên tạc của đối phương, biến các cuộc họp báo căng thẳng thành diễn đàn tranh thủ sự ủng hộ của bạn bè thế giới cho cuộc kháng chiến chính nghĩa của nhân dân Việt Nam.
Năm 1969, Hội nghị Paris về Việt Nam bước vào giai đoạn đấu trí quyết liệt. Sự xuất hiện của Đoàn đại biểu Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam do Bà Nguyễn Thị Bình làm Trưởng đoàn đã tạo nên một làn sóng quan tâm đặc biệt từ truyền thông quốc tế. Mỗi cuộc họp báo của Bà tại Verrières-le-Buisson (ngoại ô Paris) luôn thu hút hàng trăm phóng viên đến từ các hãng thông tấn lớn nhất thế giới.
Ông Nguyễn Trọng Nhàn, người trực tiếp sắp xếp và ghi chép trong các buổi họp báo thời bấy giờ, nhớ mãi một buổi chiều căng thẳng sau phiên họp toàn thể tại Kleber. Nhằm hạ thấp uy tín của Chính phủ Cách mạng lâm thời, một phóng viên báo chí phương Tây đã đặt câu hỏi gài bẫy đầy ác ý: "Thưa Bà, phía Mỹ và chính quyền Sài Gòn luôn nói rằng lực lượng của các vị chỉ là những 'phiến quân' sống trong rừng. Vậy Bà lấy quyền gì để nhân danh nhân dân miền Nam Việt Nam nói chuyện bình đẳng trên bàn đàm phán?"
Cả phòng họp báo chớp mắt rơi vào im lặng, mọi ống kính truyền hình và micro đều hướng về phía vị nữ Trưởng đoàn nhỏ nhắn.
Không một chút bối rối, Bà Nguyễn Thị Bình mỉm cười nhẹ nhàng, phong thái vô cùng thong dong. Bà chỉnh lại chiếc micro, nhìn thẳng vào mắt vị phóng viên rồi đáp bằng tiếng Pháp lưu khoát:
"Nếu chúng tôi chỉ là những 'phiến quân' như họ nói, thì tại sao một cường quốc quân sự số một thế giới như nước Mỹ lại phải huy động tới hơn nửa triệu quân cùng hàng triệu tấn bom đạn, và phải ngồi đây suốt nhiều tháng trời để đàm phán với chúng tôi? Quyền lực của chúng tôi không đến từ sự tự phong, mà đến từ máu, xương và lòng tin của hàng triệu người dân miền Nam đang ngày đêm chiến đấu vì độc lập, tự do."
Câu trả lời vừa hóm hỉnh, vừa đanh thép giội một gáo nước lạnh vào luận điệu của đối phương, khiến toàn thể phòng họp báo bùng nổ những tràng pháo tay tán thưởng kéo dài của các nhà báo quốc tế. Vị phóng viên đặt câu hỏi chỉ biết gật đầu thán phục.
Suốt những năm tháng dằng dặc trên bàn đàm phán Paris, Bà Nguyễn Thị Bình cùng các đồng chí trong đoàn đã kiên cường vượt qua muôn vàn áp lực. Tà áo dài dịu dàng, nụ cười rạng rỡ cùng trí tuệ ngoại giao sắc bén của Madame Bình đã trở thành biểu tượng cho bản lĩnh, khí tiết của người phụ nữ Việt Nam thời hoa lửa, góp phần quan trọng buộc Mỹ phải ký Hiệp định Paris, rút quân về nước năm 1973.



