BÀI CA BẤT TỬ CỦA MẸ ĐẤT THÉP CỦ CHI
Có một vùng đất mà mỗi tấc đất, mỗi gốc cây đều thấm đẫm máu và nước mắt, nhưng cũng từ đó nảy mầm những huyền thoại anh hùng. Vùng đất ấy là Củ Chi, và người mẹ vĩ đại của mảnh đất thành đồng ấy chính là Mẹ Việt Nam Anh hùng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Rành (thường gọi là má Tám Rành).
Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, ngôi nhà nhỏ của má Tám ở ấp Phước An, xã Phước Thạnh, huyện Củ Chi luôn nằm trong tầm ngắm của kẻ thù. Nhưng bất chấp bom bầy, đạn xới và những đợt càn quét gắt gao, má vẫn kiên cường bám trụ. Má đào hầm bí mật ngay trong nhà để nuôi giấu cán bộ, làm giao liên tiếp tế lương thực, thuốc men cho du kích.
Thế nhưng, đóng góp lớn lao và đau đớn nhất của má Tám Rành chính là những khúc ruột của mình. Đất nước lâm nguy, má lần lượt tiễn chồng, rồi đến 8 người con trai và 2 người cháu ruột ra trận. Nỗi đau của má không lời nào tả xiết khi chiến tranh tàn khốc đã cướp đi tất cả họ. Cứ mỗi lần một người con ngã xuống, má lại nuốt nước mắt vào trong, tiếp tục động viên đứa con kế tiếp cầm súng lên đường.
Đau đớn hơn cả là trường hợp của người con trai thứ năm – liệt sĩ Nguyễn Văn Nát. Anh bị giặc bắt và giết hại dã man, sau đó chúng treo xác anh ngay trên cây dầu đầu ấp nhằm uy hiếp tinh thần của má và nhân dân. Đứng trước xác con, lòng má đau như cắt, nhưng má vẫn nghiến răng, không một tiếng khóc, ánh mắt rực lửa căm thù nhìn thẳng vào bọn lính. Má bảo với bà con: “Con má chết vì nước, má không có chi phải sợ!”.
Kẻ thù tức tối bắt má về bốt, dùng đủ mọi cực hình tra tấn dã man từ chích điện đến đổ nước xà phòng vào miệng má đến chết đi sống lại. Chúng dụ dỗ má ký giấy đầu hàng để nhận tiền bạc, nhà lầu, nhưng má thẳng thừng gạt phắt: “Tụi bây có giết thì giết, tao già rồi không sợ chết. Con tao chết đứa này còn đứa khác, chừng nào đuổi hết tụi bây tao mới chịu!”
Tám người con trai lần lượt hy sinh, má Tám Rành trở thành người mẹ chịu nhiều mất mát nhất của vùng đất Củ Chi. Dù tuổi cao sức yếu, má vẫn một lòng sắt son với cách mạng cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, non sông thu về một mối.



