BÀI CA BINH VẬN I (Thời chống Pháp)
Bài ca binh vận này không rõ tác giả, chỉ biết nó được truyền miệng ở Hành Thịnh (nay là xã Đình Cương) trong kháng chiến chống Pháp.
Thuyền xa bến thuyền còn nhớ bến
Chim lạc bầy còn nhớ rừng xưa
Ra đi sớm nắng chiều mưa
Làm bia đỡ đạn thân lừa, ngựa trâu
Anh không ham nhà lầu vợ đẹp
Nhưng vì Tây nó bắt ép càn
Anh đang sống với xóm làng
Gặp phải trận càn giặc bắt được anh
Theo Tây nhục nhã sao đành
Hay vì gia cuộc bất thành éo lẹ
Hay vì lợi anh nghe lũ giặc
Chuộng tiền tài bắn giết bà con
Bỏ làng đã mấy năm tròn
Mẹ già trông đợi héo hon bao ngày
Nhiều đêm thức mẹ ngồi tựa cửa
Năm canh tàn mẹ ứa lệ trông
Tóc xanh nay đã trắng bông
Bao thu mòn mỏi con không thấy về
Cảnh chết chóc ê chề trước mắt
Xác tử thi tay chặt chân lìa
Vì đâu chồng vợ phân chia
Ấu nhi còn bú phải lìa sữa non
Chúng bắt mẹ, cướp vú của con
Xé tươi em bé còn non
Quăng vào đống lửa cười dòn hả hê
Bỏ lũ giặc quay về anh hỡi
Anh về đi mẹ đợi em chờ
Anh về với đứa con thơ
Về đây nối lại đường tơ duyên lành
Anh về với lũy tre xanh
Với đồng lúa chín ghe mành cá tươi
Anh về xây lại cuộc dời
Cuộc đời hạnh phúc, cuộc đời vinh quang
Đây lương, giáo vùng lên kháng chiến
Đời bừng lên như điện sáng ngời
Cờ hồng của Đảng rực trời
Anh minh dắt dẫn cuộc đời chúng ta
Búa, liềm, gươm, bút chan hòa
Để xây thắng lợi vườn hoa thanh bình
Anh về đây bao tình đang đón
Anh về đây để trọn hiếu trung
Vinh quang chung hưởng nhau cùng
Chia cùng gian khổ gánh chung mối thù
Để tránh tiếng ngàn thu tai tiếng
Lượng khoan hồng của Đảng, của Cha
Lôi lầm, Chính phủ dung tha
Tội do phong kiến, lỗi là tại Tây
Anh về thắm lá xanh cây
Về dây chính nghĩa, về đây khoan hồng!
KHUYẾT DANH
(Văn Nhân sưu tầm)



