BÀI CA ĐOÀN TỤ BÊN CỔNG DINH ĐỘC LẬP
BÀI CA ĐOÀN TỤ BÊN CỔNG DINH ĐỘC LẬP
BÀI CA ĐOÀN TỤ BÊN CỔNG DINH ĐỘC LẬP
(Ghi theo lời kể của Cựu chiến binh Nguyễn Văn Long, Lữ đoàn Xe tăng 203, Quân đoàn 2)
Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, chiếc xe tăng của đơn vị chúng tôi húc đổ cổng Dinh Độc Lập, đánh dấu thời khắc lịch sử khi gián điệp và quân giặc hoàn toàn sụp đổ. Giữa biển người rực rỡ cờ hoa, tiếng hò reo vang dội cả trung tâm Sài Gòn, tôi nhảy xuống khỏi tháp pháo, bộ quân phục sạm đen khói súng và đẫm mồ hôi sau những ngày hành quân thần tốc. Trong cái không khí náo nức của ngày đại thắng, mắt tôi bỗng nhòe đi khi nhìn thấy một người phụ nữ mặc áo bà ba đen, đứng nép bên cạnh bệ tường hoa, hai tay ôm chặt lấy một tấm ảnh chiến sĩ.
Tôi bước lại gần, người mẹ nhìn tôi, đôi mắt mờ đục lệ nhòa run run hỏi: "Chú ơi... chú có biết thằng Nam ở sư đoàn 324 không chú? Nó bảo hòa bình nó sẽ về với mẹ...". Câu hỏi của mẹ làm tim tôi thắt lại. Tôi nhìn tấm ảnh trên tay mẹ, đó là một cậu lính trẻ măng, có nụ cười răng khểnh rất giống với Nam – người đồng đội thân thiết của tôi đã ngã xuống ngay trên dòng sông Thạch Hãn vào mùa hè đỏ lửa năm 1972. Tôi đứng lặng người, không biết phải trả lời mẹ thế nào giữa cái ngày mà cả dân tộc đang reo hò mừng vui đoàn tụ.
Tôi quỳ xuống trước mặt mẹ, hai tay nắm lấy đôi bàn tay gầy gộc, run rẩy của người mẹ miền Nam đã dâng hiến những đứa con độc nhất cho ngày chiến thắng. Tôi thều thào: "Mẹ ơi... con là Nam đây mẹ. Từ nay con sẽ là con của mẹ...". Mẹ ôm chầm lấy tôi, khóc nức nở ngay bên thềm cổng Dinh Độc Lập. Giọt nước mắt của mẹ trong ngày 30/4 không chỉ có niềm vui chiến thắng, mà nó còn mang theo cả nỗi đau thầm lặng của hàng triệu người mẹ Việt Nam anh hùng. Khúc khải hoàn ca ngày hôm ấy được dệt nên bằng chính xương máu của những người con đã nằm lại dọc đường chiến dịch, để đổi lấy nụ cười và nền độc lập vĩnh cửu cho non sông.



