Anh hùng Lực lượng vũ trang

BÀI CA GIỮA RỪNG

Chiến sĩ văn công hát giữa rừng. “Các anh còn muốn nghe nữa không?” “Có!” – tiếng đáp vang dội. Âm nhạc xua tan mệt mỏi. Bài học: Nghệ thuật cũng là vũ khí tinh thần.

Lạng Sơn27/02/2026LĐ Trường THCS Hòa Lạc (LĐ Trường THCS Hòa Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa cánh rừng Trường Sơn, tiếng ve và tiếng gió hòa lẫn trong không khí oi nồng. Đơn vị vừa trải qua một trận đánh căng thẳng. Ai cũng mệt mỏi.

Chiều xuống, một chiến sĩ trẻ mang theo cây đàn măng-đô-lin bước ra khoảng đất trống.

“Các anh có muốn nghe hát không?” – anh cười.

Một giọng đáp yếu ớt:
“Hát đi, cho quên mệt.”

Anh bắt đầu cất tiếng. Bài ca nói về quê hương, về mẹ đợi con bên bếp lửa. Tiếng hát vang lên giữa rừng sâu, lẫn trong ánh lửa bập bùng.

Một người lính ngẩng lên:
“Nghe mà nhớ nhà quá.”

Chiến sĩ văn công dừng lại, nói khẽ:
“Nhớ thì phải sống để trở về.”

Đêm ấy, khi tiếng bom xa xa vẫn vọng lại, anh tiếp tục hát. Tiếng hát không lớn, nhưng đủ để giữ cho tinh thần mọi người không chùng xuống.

Sáng hôm sau, đơn vị lên đường. Người chỉ huy vỗ vai anh:
“Cậu không cầm súng trực tiếp, nhưng cậu giữ được tinh thần cho cả đại đội.”

Anh cười:
“Em cũng là lính mà.”

Nhiều năm sau, trong buổi gặp mặt cựu chiến binh, họ vẫn nhắc lại đêm ấy. Một người nói:
“Chính bài hát đó giúp tôi vượt qua nỗi sợ.”

Chiến sĩ văn công nhìn mọi người, mắt rưng rưng:
“Hóa ra tiếng hát cũng có thể mạnh mẽ đến vậy.”

Bài học: Nghệ thuật và tinh thần lạc quan là nguồn sức mạnh lớn lao trong gian khổ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn