Cựu chiến binh

Bài ca hành quân trong mưa bom

Chiều cuối năm, mưa lất phất rơi trên mái tôn cũ. Bác Ngọ, tóc đã bạc trắng, ngồi trước hiên nhà nhấp từng ngụm trà nóng. Mấy đứa cháu tụm lại bên bác, mắt sáng rực: — “Ông kể chuyện thời đi bộ đội đi!” Bác Ngọ cười hiền, ánh mắt xa xăm: — “Hôm nay, ông kể các cháu nghe về ‘bài ca hành quân trong mưa bom’ của ông ngày xưa… những ngày mà bom đạn rền vang, nhưng trái tim lính vẫn hát.”

Hưng Yên21/11/2025Nguyễn Đình Ngọ (xã Phạm Ngũ Lão)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, bác Ngọ mới ngoài hai mươi, đi cùng tiểu đội qua những dãy núi hiểm trở. Mưa vừa dứt, đường lầy lội, trơn như dầu. Mưa bom của địch rải xuống phía trước, đạn pháo rít lên từng hồi.

“Cả tiểu đội chúng tôi vừa bước đi vừa hát,” bác kể. “Hát để giữ nhịp, để giữ bình tĩnh. Hát để không bị sợ hãi nuốt chửng.”

Những câu hát đơn sơ, lời nhắc về quê hương, về mẹ, về đồng đội, nhưng vang xa giữa rừng núi như lời thề: sống sót, hoàn thành nhiệm vụ, trở về nhà.

Đêm đó, mưa bom dữ dội. Tiếng nổ vang rền như trời sụp. Mưa đất, mưa đá, mọi thứ lộn xộn dưới chân. Tiểu đội phải bò, trườn qua bãi đất tan hoang, tìm vị trí an toàn.

Nhưng giữa mưa bom ấy, bác Ngọ vẫn nghe đồng đội hát:

“Đi lên đi… bước chân ta vững…”

“Bài ca không còn là âm nhạc,” bác Ngọ kể, “mà là nhịp tim của từng người, nhịp chân của từng người. Mỗi lần hát, nỗi sợ tan đi một chút, lòng dũng cảm trỗi dậy một chút.”

Một anh bạn trẻ, vừa tròn 18 tuổi, vừa bước đi vừa hát, giọng run run nhưng kiên định:

“Chúng ta đi vì đồng đội, đi vì quê hương…”

Bác Ngọ nhớ rõ, lúc đó trái tim mình cũng hòa vào nhịp hát ấy, mạnh mẽ đến lạ thường.

Giữa đường hành quân, một quả bom cỡ lớn rơi gần tiểu đội. Mảnh bom bắn trúng một đồng đội – anh Hùng. Tiếng hét vang lên, nhịp hành quân chùng lại, nỗi sợ bủa vây.

Bác Ngọ ôm anh Hùng vào lòng, kéo vào hố trú tạm. Nhưng chính trong khoảnh khắc ấy, cả tiểu đội lại cất vang bài ca hành quân, nhịp hát như chống lại nỗi sợ, như thắp lên ánh sáng trong đêm tối.

“Chúng tôi hát để anh Hùng biết rằng chúng tôi không bỏ anh. Chúng tôi hát để chính mình còn đứng dậy mà đi tiếp.”

Anh Hùng may mắn sống sót nhờ bàn tay đồng đội và tình đồng chí thắm thiết.

Sau đêm mưa bom, trời sáng. Những ngọn núi phủ sương mù, đất tan hoang, nhưng tiểu đội bác Ngọ vẫn đứng vững. Bài ca hành quân hôm ấy vang trong rừng, âm vang như nhắc nhở: bom đạn có thể cướp đi sức mạnh thể xác, nhưng không cướp được lòng dũng cảm và tình đồng đội.

Bác Ngọ nhắm mắt, nhớ lại từng giai điệu: tiếng hát trẻ con trong người lính, tiếng đồng đội nhịp chân, và nụ cười dù mệt mỏi nhưng kiên định.

Ngày nay, bác Ngọ vẫn hát lại bài ca ấy trong những dịp kỷ niệm, trong các buổi họp mặt cựu chiến binh. Mỗi lần hát, bác nhớ về những người đã nằm lại, nhớ về tuổi trẻ, nhớ về những đêm mưa bom giữa rừng Trường Sơn mà trái tim vẫn hát.

Bác nói với các cháu:

“Các cháu ạ, bài ca ấy không chỉ là lời nhạc. Nó là lòng kiên cường, là tình đồng đội, là niềm tin sống còn. Dù bom đạn, dù gian khó… trái tim ta vẫn hát.”

Ngoài hiên, mưa nhẹ rơi. Tiếng nước tí tách như hòa vào nhịp bước, nhịp hát của một thời chiến tranh mà không bao giờ quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn