BÀI CA KHẢI HOÀN TRÊN MẢNH ĐẤT THÀNH ĐỒNG TỔ QUỐC
BÀI CA KHẢI HOÀN TRÊN MẢNH ĐẤT THÀNH ĐỒNG TỔ QUỐC
BÀI CA KHẢI HOÀN TRÊN MẢNH ĐẤT THÀNH ĐỒNG TỔ QUỐC
Ký ức của cựu chiến binh Sư đoàn 9 Nguyễn Văn Hùng (Cánh quân tiến về hướng Tây Nam Sài Gòn)Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975 là thời khắc lịch sử thiêng liêng nhất, khép lại chặng đường 21 năm gian khổ và hy sinh tột cùng của dân tộc Việt Nam. Là chiến sĩ thuộc Sư đoàn 9, cánh quân hướng Tây Nam tiến về Sài Gòn, tôi đã chứng kiến giây phút lịch sử khi Bắc Nam sum họp một nhà, giang sơn thu về một mối.Sáng ngày 30 tháng 4, đơn vị chúng tôi nhận lệnh đánh chiếm Biệt khu Thủ đô—chốt chặn cuối cùng của địch ở cửa ngõ thành phố. Cuộc chiến đấu diễn ra quyết liệt; địch dùng súng đại liên và xe bọc thép bắn trả điên cuồng hòng níu kéo tuyệt vọng. Tuy nhiên, trước sức mạnh như vũ bão và tinh thần quyết chiến của quân giải phóng, đội hình địch nhanh chóng tan rã, bỏ vũ khí tháo chạy hỗn loạn. Chúng tôi thừa thắng xông lên, tiến thẳng vào trung tâm thành phố trong tiếng reo hò, chào đón của hàng vạn người dân Sài Gòn đứng dọc hai bên đường.Đúng 11 giờ 30 phút, tiếng súng hoàn toàn chấm dứt khi đài phát thanh vang lên lời tuyên bố đầu hàng vô điều kiện của Tổng thống Dương Văn Minh. Tôi bước xuống khỏi chiếc xe tải ngụy trang đầy lá rừng, đứng giữa đường phố Sài Gòn rực nắng trưa, xung quanh là một biển cờ hoa nửa đỏ nửa xanh với ngôi sao vàng ở giữa. Các đồng đội của tôi ôm chầm lấy nhau, nhiều người khóc ngon lành như những đứa trẻ—những giọt nước mắt hạnh phúc cho sự sống, cho hòa bình trọn vẹn.Giây phút ấy, tôi nghĩ đến những người anh em đã ngã xuống ngay trước thềm cửa ngõ Sài Gòn, nghĩ đến hàng vạn đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại nơi đại ngàn Trường Sơn, dòng sông Thạch Hãn hay hỏa ngục Côn Đảo. Máu của họ đã hòa vào lòng đất mẹ để dệt nên bài ca khải hoàn hôm nay. Thời hoa lửa kết thúc, mở ra một trang sử mới hòa bình, độc lập và phát triển trọn vẹn cho Tổ quốc thân yêu.



