BÀI CA RA TRẬN CỦA ĐỒI TRẬN ĐỊA CỔ NGỰA
BÀI CA RA TRẬN CỦA ĐỒI TRẬN ĐỊA CỔ NGỰA
BÀI CA RA TRẬN CỦA ĐỒI TRẬN ĐỊA CỔ NGỰA
Hồi ức của nữ chiến binh dân quân tự vệ Nguyễn Thị Minh (Đồng Lộc, Hà Tĩnh)Nhắc đến Đồng Lộc, người ta thường nhớ đến 10 cô gái thanh niên xung phong ngã xuống ở ngã ba huyền thoại. Nhưng trên những đỉnh đồi xung quanh ngã ba ấy, còn có những đơn vị nữ dân quân tự vệ trực chiến phòng không, ngày đêm đối mặt với thần chết. Tôi là xạ thủ số 1 của mâm pháo 12,7 ly trên đồi Cổ Ngựa—nơi cao nhất để quan sát và đánh trả máy bay địch bảo vệ bầu trời Đồng Lộc.Trận địa của chúng tôi chỉ là những ụ đất được đắp vội bằng bao cát, trống trải và không có rào chắn bảo vệ. Mỗi ngày, máy bay địch điên cuồng trút bom rải thảm xuống đồi nhằm nhổ sạch các ụ súng của ta. Có những ngày, mặt đất rung chuyển liên hồi, đất đá vùi lấp cả mâm pháo và người. Chúng tôi phải dùng xẻng bới đất để tìm nhau, lau sạch cát bụi bám trên kính ngắm rồi lại vào vị trí chiến đấu. Toàn đội ngũ đều là những cô gái quê lúa, tay vốn chỉ quen cầm liềm cầm cuốc, nay bọc trong lớp da chai sần vì giật cò súng máy.Trận đánh ác liệt nhất xảy ra vào trưa ngày 24 tháng 7 năm 1968—cũng chính là ngày 10 chị em thanh niên xung phong hy sinh ở dưới ngã ba. Địch điều một tốp phản lực lao xuống oanh tạc thẳng vào đỉnh đồi Cổ Ngựa. Tiếng động cơ gầm rít nhức óc. Tôi ghì chặt báng súng, nhìn thẳng vào con diều hâu sắt đang lao xuống, bấm cò. Từng loạt đạn vút lên, xé rách không khí. Một quả bom nổ sát cạnh ụ súng, mảnh bom găm thẳng vào cánh tay phải của tôi, máu chảy đầm đìa. Người đồng đội bên cạnh hét lên: "Minh ơi, xích ra để tao thay!". Tôi gào lại: "Còn tay trái, còn thở là còn bắn!".Chúng tôi đã bắn đến viên đạn cuối cùng, ép chiếc máy bay địch phải bay cao lên, lệch hướng thả bom. Chiều hôm đó, khi nghe tin 10 chị em dưới ngã ba đã hy sinh, chúng tôi ôm nhau khóc nức nở ngay trên mâm pháo sực mùi thuốc súng. Nỗi đau thương biến thành sức mạnh căm hờn. Những ngày sau đó, dẫu cơm vắt trộn lẫn bụi đất, dẫu da dẻ sạm đen vì nắng gió và khói bom, chúng tôi vẫn kiên cường bám trụ trên đỉnh Cổ Ngựa, giữ vững bầu trời cho những đoàn xe thông suốt ra tiền tuyến.


