bài ca trên đỉnh dốc
Chúng tôi mở đường Trường Sơn suốt bốn năm trời. Trưa nắng 40 độ, đá sắc như dao, bàn tay ai cũng rướm máu.
Có hôm cả đội kiệt sức. Một anh buông cuốc, ngồi bệt xuống đất than: “Đục hoài hổng hết đá!”.
Tôi liền đứng lên hát. Bài “Tiến về Sài Gòn”, giọng tôi khàn vì bụi đường. Vậy mà lát sau, tất cả cùng hát theo.
Tiếng hát át tiếng bom. Có lần đang hát thì địch thả bom xuống chân dốc. Đất bay mù trời. Chúng tôi lao vào hầm tránh. Khi chui ra, mặt đứa nào cũng trắng bệt vì bụi, nhưng vẫn cười. Anh Quang nói: “Nó phá đường thì mình mở tiếp. Hát tiếp đi Hải!”
Ngày mở được con dốc cuối cùng, chúng tôi ôm nhau, nước mắt lẫn mồ hôi. Đường mở tới đâu, niềm tin mở tới đó.
Giờ xe chạy ầm ầm trên đường Trường Sơn mới, ít ai biết từng mét đất ấy được đánh đổi bằng những bàn tay nứt nẻ và những bài ca giữa tiếng bom.



