Bài ca trên đỉnh Phù Sa Phìn
Câu chuyện kể về tinh thần lạc quan đến phi thường của những cô gái thanh niên xung phong giữa "tọa độ chết" Phù Sa Phìn. Trong tiếng bom nổ rung trời, tiếng hát của họ vẫn vút cao như một cách để khẳng định sức sống mãnh liệt và lòng yêu nước không gì lay chuyển được.
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đỉnh Phù Sa Phìn (thuộc tuyến đường Trường Sơn) là một trong những điểm bị không quân Mỹ đánh phá ác liệt nhất nhằm cắt đứt mạch máu giao thông chi viện cho miền Nam. Bà Lê Thị Hiền khi đó là một cô gái tuổi đôi mươi, nhỏ nhắn nhưng gan dạ, chỉ huy một tiểu đội toàn nữ làm nhiệm vụ san lấp hố bom và dẫn đường cho xe qua.
Bà Hiền nhớ lại, có những ngày máy bay địch quần thảo liên tục, bom nổ ngay sát cửa hầm, đất đá hất tung phủ kín cả người. Giữa cái ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, các cô gái trẻ không chọn cách im lặng trong sợ hãi. Để át đi tiếng bom, họ chọn cách hát.
Bà kể:
"Cứ sau mỗi đợt bom dứt, chưa kịp rũ hết đất trên tóc, chị em lại nhìn nhau cười, rồi ai đó bắt nhịp là cả tiểu đội cùng hát. Chúng tôi hát 'Câu hò bên bến Hiền Lương', hát 'Cô gái vót chông'... Tiếng hát lúc đó chính là vũ khí, là cách chúng tôi nhắc nhở nhau rằng mình vẫn còn sống, vẫn còn phải chiến đấu."
Có một lần, một chiến sĩ lái xe vận tải đi ngang qua, thấy các cô gái vừa làm đường vừa hát giữa khói bom mịt mù đã phải thốt lên: "Các cô là tiên hay là người mà sao gan dạ thế?". Bà Hiền chỉ cười và đáp: "Chúng em là thanh niên xung phong, bom đạn thì có hạn, nhưng tiếng hát của chúng em thì vô cùng".
Câu chuyện của bà Lê Thị Hiền và đồng đội trên đỉnh Phù Sa Phìn đã trở thành biểu tượng cho vẻ đẹp của thế hệ "thời hoa lửa": Một thế hệ mà tâm hồn luôn rạng rỡ, trong trẻo ngay cả khi đang đứng giữa chiến trường khốc liệt nhất.



