BÀI CA TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN
Những chiến sĩ quân y trên tuyến đường Trường Sơn đã cứu chữa thương binh giữa bom đạn và bệnh tật khắc nghiệt của núi rừng.
Tôi là y tá quân đội trên tuyến Trường Sơn. Những năm ấy thiếu thốn đủ thứ, từ thuốc men đến lương thực.
Nhiều thương binh được cáng vào trạm trong tình trạng bê bết máu.
Bom Mỹ đánh suốt ngày đêm nên bệnh xá phải dựng sâu trong rừng.
Có hôm đang mổ cấp cứu thì máy bay tới. Đất đá rung chuyển, đèn dầu tắt phụt nhưng bác sĩ vẫn tiếp tục cứu người.
Tôi nhớ bác sĩ Hải nhất. Anh gầy lắm vì sốt rét rừng nhưng chưa bao giờ rời vị trí.
Có lần một thương binh mất máu quá nhiều, anh Hải đã truyền máu trực tiếp cứu sống đồng đội.
Đêm xuống, tiếng rên đau xen lẫn tiếng côn trùng rừng sâu nghe não lòng lắm.
Nhưng mỗi khi có người qua cơn nguy kịch, cả trạm lại vui như thắng trận.
Anh Hải thường nói:
‘Cứu được một người lính là giữ được thêm hy vọng cho ngày thống nhất.’
Sau này anh hy sinh trong một trận bom khi đang chuyển thương binh ra tuyến sau.



