Bài viết

Bài cảm nghĩ về Mẹ Việt Nam Anh Hùng – Huỳnh Thị Tíu

Tây Ninh30/04/2026Hồ Bảo Ngọc (Phường Long An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhà sử học Trần Huy Liệu nhận định: “ Chiến tranh bao giờ cũng vô cùng khó khăn, gian khổ, ác liệt hy sinh. Chiến tranh và hậu quả của nó len lỏi đến từng ngõ vắng, hẻm phố, mò vào đến tận giường ngủ từng căn nhà không bình yên”. Thật vậy, chiến tranh, xét đến kiệt cùng, không chỉ là sự ganh đua, đấu đá giữa các dân tộc mà còn là móng vuốt tước đoạt tình yêu, hạnh phúc của biết bao kiếp sống con người. Trong hoàn cảnh mưa bom bão đạn ấy, có những cuộc đời tuy bình dị, đơn sơ nhưng tự thân đã là khúc anh hùng ca bất tử. Cuộc đời của mẹ Huỳnh Thị Tíu là khúc anh hùng ca như thế, khi hai cuộc kháng chiến đi qua gây ra vết thương bằng bom đạn, bằng nỗi mất mát, bằng sự chia ly nhưng vẫn không thể dập tắt ngọn lửa lòng cùng tình yêu Tổ Quốc. Mẹ sinh ra trong một thời đại mà chiến tranh dường như là định mệnh. Lớn lên giữa cảnh nước mất, nhà tan, mẹ không trực tiếp cầm súng chiến đấu mà lặng lẽ làm hậu phương vững chắc cho Cách Mạng. Những gánh gạo, những bữa cơm đạm bạc mẹ dành cho cán bộ, bộ đội, những lần che chở, nuôi giấu… tất cả đều là hành động của một trái tim đang tham chiến bằng tình thương. Chiến tranh vì vậy, không chỉ diễn ra khốc liệt ở sa trường mà còn hiện diện trong từng chái nhà đơn sơ của mẹ, của những người phụ nữ Việt Nam Anh Hùng. Lật giở những trang viết về cuộc đời mẹ Tíu, tôi không hề choáng ngợp trước những chiến công mà lại rơi nước mắt trước những thương đau không tài nào tả xiết. Người chồng của mẹ, ông Lê Văn Muôn, một chiến sĩ kiên trung, đã anh dũng hi sinh trong kháng chiến chống Pháp. Nỗi đau mất chồng to lớn tưởng chừng không thể vượt qua, song mẹ vẫn không gục ngã. Mẹ tiếp tục sống, tiếp tục tin, như thể trong tim mẹ luôn có một điều gì đó lớn lao hơn nỗi đau riêng – đó là Tổ quốc. Rồi đến người con trai của mẹ, cũng tiếp bước cha, trở thành chiến sĩ đặc công, dấn thân vào con đường Cách Mạng. Tôi hình dung ra người mẹ ấy đã tiễn con đi trong một tâm thế rối ren mức nào. Đó là sự đan xen, vừa tự hào, vừa lo lắng, vừa như đã chuẩn bị sẵn cho một khả năng đau đớn nhất. Và rồi, điều không ai mong muốn vẫn xảy ra, người con ấy cũng hy sinh. Lần thứ hai trong đời, mẹ phải đón nhận tin dữ từ chiến trường. Nếu nỗi đau có thể đo đếm, thì cuộc đời mẹ Tíu hẳn đã chất đầy những mất mát không gì bù đắp. Nhưng điều đáng cảm phục là ở chỗ mẹ Tíu vẫn vững vàng đối diện sau ngần ấy thương đau. Mẹ tiếp tục làm hậu phương, tiếp tục nuôi giấu cán bộ, tiếp tế cho bộ đội, giữ vững cơ sở cách mạng. Nhiều người lầm tưởng rằng điều này là đi ngược với thiên tính nữ, thiên tính mẫu, khi một người phụ nữ đã hoàn toàn chai lì cảm xúc, song, khi suy xét kỹ càng, tình yêu chồng con của mẹ không hề biến mất, không hề chết đi mà hóa thân thành một tình yêu lớn hơn: tình yêu Đất Nước. Mẹ yêu chồng con, mẹ cũng yêu quê hương, và chính vì chồng con đã chết cho quê hương, nên mẹ càng yêu, càng kiên cường, càng quyết tâm chiến đấu. Tình yêu thiêng liêng ấy đã hóa thành “dáng hình xứ sở”, để rồi, làm nên “Đất nước muôn đời” (Nguyễn Đình Thi). Mẹ Tíu không chỉ là một cá nhân, mà là hiện thân của cả một thế hệ, của hàng vạn người mẹ đã hiến dâng những điều quý giá nhất. Năm 2021, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu “Mẹ Việt Nam Anh hùng”, nhưng có lẽ, danh hiệu ấy chỉ là sự gọi tên cho một giá trị đã tồn tại từ rất lâu trong đời mẹ. Bởi lẽ, sự vĩ đại của mẹ không nằm ở danh hiệu, mà nằm ở chính cuộc đời đau thương mà vang vẻ đã trải qua. Trong nhịp sống hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện về những người mẹ ấy nhắc ta nhớ rằng, độc lập, tự do không phải là điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng xương, bằng máu, bằng nước mắt, bằng những cuộc đời. Điều lớn nhất mà thế hệ hôm nay có thể làm không chỉ là biết ơn, mà còn là sống sao cho xứng đáng với những hy sinh ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bài cảm nghĩ về Mẹ Việt Nam Anh Hùng – Huỳnh Thị Tíu | Câu chuyện thời hoa lửa