Bài viết

BÀI CẢM NHẬN KHI ĐẾN THĂM TRUNG TÂM CHĂM SÓC, NUÔI DƯỠNG NGƯỜI CÓ CÔNG THANH HÓA

An Giang28/04/2026Nguyễn Thị Ngoãn (Chi đoàn mầm non Dương Hoà)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chuyến đi về nguồn đầy xúc động, tôi có dịp đến thăm Trung tâm Chăm sóc, nuôi dưỡng người có công Thanh Hóa. Nơi đây không chỉ là mái nhà chung của những người có công với cách mạng, mà còn là nơi lưu giữ những ký ức, những hy sinh và cả những nỗi đau âm thầm mà chiến tranh để lại.

Buổi sáng ở trung tâm bắt đầu rất sớm. Khi ánh nắng còn dịu nhẹ len qua những hàng cây, các bác, các chú đã được cán bộ chăm sóc hỗ trợ vệ sinh cá nhân, tập thể dục nhẹ nhàng. Có người bước đi chậm chạp với đôi chân không còn lành lặn, có người cần đến sự dìu đỡ, nhưng tất cả đều cố gắng từng chút một. Một vài bác ngồi lặng lẽ trên ghế đá, ánh mắt xa xăm, như đang tìm lại những mảnh ký ức đã rơi rụng theo năm tháng.

Đến giờ ăn, không khí trở nên ấm áp hơn. Những bữa cơm giản dị nhưng đủ đầy dinh dưỡng được chuẩn bị chu đáo. Có bác tự xúc ăn, có bác cần người đút từng thìa nhỏ. Điều khiến tôi xúc động là sự kiên nhẫn và ân cần của các cô chú nhân viên: từng lời nói nhẹ nhàng, từng cử chỉ chăm sóc tỉ mỉ như dành cho người thân ruột thịt. Ở đây, tình người không phải là điều xa xỉ – mà là điều hiện hữu mỗi ngày, trong từng khoảnh khắc bình dị.

Sau bữa ăn, các hoạt động phục hồi chức năng, sinh hoạt tập thể diễn ra đều đặn. Có những bác còn minh mẫn thì trò chuyện, kể lại những kỷ niệm chiến trường, dù ký ức đã không còn trọn vẹn. Nhưng có những trường hợp khiến tôi không thể nào quên – đó là những người có công bị ảnh hưởng nặng nề về tâm thần.

Tôi gặp một chú – mái tóc đã bạc trắng, ánh mắt khi tỉnh khi mơ. Chú không nhớ tên mình, không nhớ quê hương, cũng không biết tôi là ai. Nhưng khi nghe một bài hát cách mạng vang lên từ chiếc loa nhỏ trong phòng, chú bỗng đứng dậy, đưa tay lên chào theo phản xạ như một người lính. Động tác ấy tuy không còn mạnh mẽ, dứt khoát, nhưng lại khiến tôi nghẹn ngào. Dường như, dù ký ức có thể phai mờ, thì trong sâu thẳm tâm hồn, nhiệm vụ thiêng liêng của người lính năm xưa vẫn còn đó – không thể xóa nhòa.

Có những chú khác, lời nói không còn rõ ràng, câu chữ đứt quãng, nhưng thỉnh thoảng vẫn lặp lại những cụm từ quen thuộc như “đi chiến đấu”, “bảo vệ Tổ quốc”, “không được lùi bước”… Những câu nói ấy, dù rời rạc, lại mang sức nặng vô cùng lớn. Tôi chợt nhận ra: chiến tranh đã lấy đi rất nhiều thứ của các chú – trí nhớ, sức khỏe, một phần cuộc đời – nhưng không thể lấy đi lòng trung với nước, với dân tộc.

Buổi chiều, trung tâm trở nên yên ắng hơn. Một số bác nghỉ ngơi, một số ngồi nhìn ra khoảng sân rộng, nơi có tiếng chim hót và bóng cây lay động. Có những ánh mắt vô định, nhưng cũng có những nụ cười rất hiền khi được hỏi han, trò chuyện. Tôi nắm lấy bàn tay một bác – bàn tay đã chai sạn theo năm tháng – và cảm nhận được hơi ấm vẫn còn đó, như một minh chứng rằng họ vẫn đang sống, đang hiện diện, dù ký ức có thể đã rời xa.

Điều khiến tôi khâm phục không chỉ là những con người nơi đây, mà còn là đội ngũ cán bộ, nhân viên của trung tâm. Họ làm việc bằng cả trái tim, bằng sự kiên nhẫn và lòng nhân ái. Chăm sóc người bình thường đã khó, chăm sóc những người vừa mang thương tật, vừa chịu tổn thương tinh thần lại càng khó hơn. Nhưng họ vẫn lặng thầm cống hiến, như những người giữ lửa, giúp sưởi ấm những cuộc đời nhiều mất mát.

Rời trung tâm, lòng tôi nặng trĩu những suy nghĩ. Tôi hiểu rằng, những gì mình chứng kiến không chỉ là câu chuyện của quá khứ, mà còn là lời nhắc nhở cho hiện tại và tương lai. Là một giáo viên mầm non, tôi càng ý thức rõ trách nhiệm của mình – gieo vào tâm hồn trẻ thơ những hạt giống của lòng biết ơn, của tình yêu quê hương đất nước, để các em lớn lên biết trân trọng hòa bình và không quên những người đã hy sinh vì Tổ quốc.

Có thể thời gian sẽ làm phai nhạt ký ức, nhưng có những điều không bao giờ mất đi. Đó là lòng trung thành, là tinh thần chiến đấu, là tình yêu nước âm ỉ cháy trong trái tim những người lính năm xưa – dù họ có thể không còn nhớ mình là ai, đến từ đâu, nhưng vẫn luôn khắc ghi một điều: Tổ quốc là trên hết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn