Khác

Bài diễn văn giữa mưa – khúc tráng ca của lòng yêu nước và niềm tin hòa hợp dân tộc

Vào một buổi chiều năm 1990, khi đất nước đang trong giai đoạn chuyển mình sau Đổi mới, một cơn mưa lớn bất chợt đổ xuống giữa lễ mít tinh kỷ niệm ngày thống nhất đất nước tại Thành phố Hồ Chí Minh. Dưới hàng ngàn tấm áo mưa và chiếc nón lá, người đứng đầu Mặt trận Tổ quốc Việt Nam vẫn không rời bục phát biểu. Ông nói về hòa hợp dân tộc, về việc “mọi người Việt Nam, dù ở đâu, cũng là con dân của một đất nước thống nhất”. Giọng nói ấm áp, đôi tay giơ cao trong mưa khiến hàng nghìn người lặng đi.

29/10/2025Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Mặt trận Tổ quốc, các đoàn thể Trung ương (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Mặt trận Tổ quốc, các đoàn thể Trung ương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều ngày 30 tháng 4 năm 1990, quảng trường trước Hội trường Thống Nhất đông nghẹt người. Cờ hoa rực rỡ, biểu ngữ chào mừng ngày toàn thắng bay phấp phới. Giữa không khí ấy, cơn mưa đầu mùa bất ngờ trút xuống, khiến nhiều người vội vã tìm chỗ trú. Nhưng trên lễ đài, người chủ trì buổi lễ vẫn đứng nguyên vị trí, đôi mắt hiền hậu dõi theo đám đông đang xôn xao. Ban tổ chức định che dù và dừng buổi mít tinh, song ông nhẹ nhàng xua tay, ra hiệu tiếp tục.

Tiếng micro vang lên giữa tiếng mưa: “Thưa đồng bào, 15 năm qua, đất nước ta đã thống nhất, nhưng trong lòng mỗi người Việt Nam, sự hòa hợp, đoàn kết vẫn là việc chúng ta phải tiếp tục vun đắp mỗi ngày”. Giọng nói ấy không to, nhưng vững chãi, trầm ấm, khiến người nghe như quên đi những hạt mưa lạnh đang rơi. Ông nói về nỗi đau chiến tranh, về những người ở hai miền từng đối đầu, và về trách nhiệm của thế hệ hôm nay – hàn gắn, chứ không chia rẽ.

Một lát sau, tiếng vỗ tay nổi lên từ hàng ghế đầu rồi lan dần khắp quảng trường. Những chiếc dù được hạ xuống, nhiều người tự nguyện đứng dưới mưa lắng nghe. Hàng nghìn khuôn mặt ướt nước mưa, nhưng ánh mắt ai cũng rạng sáng. Trong khoảnh khắc đó, không còn ranh giới giữa diễn giả và người nghe, giữa Bắc và Nam – chỉ còn một tình yêu nước nồng nàn, chan hòa.

Khi kết thúc bài phát biểu, ông nói chậm rãi: “Mưa có thể làm ướt áo ta, nhưng không bao giờ dập tắt được ngọn lửa trong tim người Việt Nam. Hôm nay, chúng ta không chỉ kỷ niệm ngày thống nhất đất nước, mà còn khẳng định quyết tâm thống nhất lòng người”. Cả quảng trường bùng lên tiếng vỗ tay kéo dài. Một người phụ nữ lớn tuổi cầm tấm áo mưa đến gần ông, run run nói: “Chú ơi, mưa to lắm, chú ướt hết rồi”. Ông chỉ cười hiền: “Tôi cũng là dân, mưa ướt dân sao, tôi ướt vậy”.

Buổi lễ kết thúc, cơn mưa cũng dần tạnh. Trên con đường Nguyễn Du, những người dân vẫn bàn tán mãi về hình ảnh người lãnh đạo tóc bạc, áo sẫm màu, đứng giữa mưa nói về hòa hợp dân tộc. Không ít người nói rằng, hôm ấy họ cảm nhận được sức mạnh của tình người, của sự bao dung mà chỉ những người thật sự yêu nước, yêu đồng bào mới có thể lan tỏa.

Từ sau buổi hôm đó, trong nhiều cuộc vận động của Mặt trận Tổ quốc, thông điệp “Đại đoàn kết – Hòa hợp – Nhân ái” được lặp lại như một kim chỉ nam. Hình ảnh người đứng giữa mưa năm ấy trở thành biểu tượng cho tinh thần cống hiến và lòng nhân hậu. Ông không chỉ là nhà cách mạng kiên trung, mà còn là người gieo niềm tin vào sức mạnh của tình đoàn kết dân tộc – thứ đã và sẽ luôn là cội nguồn của sức mạnh Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bài diễn văn giữa mưa – khúc tráng ca của lòng yêu nước và niềm tin hòa hợp dân tộc | Câu chuyện thời hoa lửa