Bài viết

Bài dự thi: “Câu chuyện thời hoa lửa”

Bài dự thi: “Câu chuyện thời hoa lửa”

Ninh Bình25/06/2026Nguyễn Thị Thùy Trang 10A7 (TT GDNN-GDTX NAM TRỰC)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện tưởng chừng nằm sâu trong quá khứ nhưng lại mang trong mình những giá trị còn mãi với thời gian. Đối với tôi, câu chuyện về những người thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn năm xưa luôn để lại nhiều xúc động và lòng biết ơn sâu sắc.

Những năm 1960 – 1970, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go nhất, ông tham gia lực lượng thanh niên xung phong, trực tiếp phục vụ trên các tuyến đường chiến lược, đặc biệt là tuyến đường Trường Sơn – huyết mạch vận chuyển của Việt Nam.

Những năm tháng ấy là chuỗi ngày gian khổ không thể nào quên. Ông cùng đồng đội mở đường, tải đạn, vận chuyển lương thực, san lấp hố bom, giữ cho mạch máu giao thông không bị gián đoạn. Công việc tưởng chừng thầm lặng nhưng lại vô cùng nguy hiểm bởi bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Có những đêm hành quân trong mưa rừng xối xả, có những ngày nắng cháy da, có cả những khoảnh khắc sinh tử chỉ cách nhau trong gang tấc.

Ông không kể nhiều về chiến tranh. Những câu chuyện nếu có cũng chỉ thoáng qua, giản dị đến mức tưởng như không có gì đáng nói. Nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến tôi hiểu rằng những người đã đi qua chiến tranh thường không nói nhiều về nỗi đau bởi họ đã sống, chiến đấu và vượt qua nó bằng tất cả lòng dũng cảm của mình.

Khi còn nhỏ, tôi mới thật sự hiểu được một phần cuộc đời ông khi nhìn thấy những tấm huân chương, bằng khen được Nhà nước trao tặng để ghi nhận những đóng góp của ông trong sự nghiệp giải phóng dân tộc. Những tấm bằng ấy không chỉ là giấy khen mà còn là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đầy nhiệt huyết và cống hiến.

Bên cạnh đó là những bức ảnh đen trắng đã ngả màu theo năm tháng, những kỷ vật mang dấu ấn của một giai đoạn lịch sử hào hùng. Trên đó là hình ảnh những thanh niên xung phong, những người lính Trường Sơn, những con người bình dị đã làm nên những điều phi thường.

Tôi chạm mắt vào những kỷ vật ấy và trong khoảnh khắc như thấy hiện lên:

“Những con đường xuyên rừng hun hút
Những đêm ngủ giữa trời đạn bom
Những tấm lưng áo bạc màu năm tháng...”

Và ở đó có ông, có đồng đội của ông, có cả một thế hệ đã sống và chiến đấu không biết mệt mỏi vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn