Bài hát giữa cửa hầm Đồng Lộc
Trong những câu chuyện về Ngã ba Đồng Lộc, người ta thường nhớ đến bom đạn, những trọng điểm lửa và sự khốc liệt của chiến tranh. Nhưng khi nhắc lại ký ức của mình, cựu TNXP La Thị Tám lại nhớ nhiều về tiếng hát.
Bà kể, những năm tháng làm nhiệm vụ ở Đồng Lộc, cuộc sống của lực lượng TNXP gần như gắn trọn với con đường. Ban ngày máy bay địch đánh phá, ban đêm mọi người lại ra san lấp hố bom, đảm bảo giao thông thông suốt. Có những hôm vừa lấp xong đoạn đường này thì phía trước lại xuất hiện thêm hố bom mới.
Công việc nặng nhọc, nguy hiểm nhưng điều bà nhớ nhất lại là những phút nghỉ hiếm hoi bên cửa hầm trú ẩn. Sau mỗi đợt bom, khi mọi người tạm ngồi xuống nghỉ, thường có ai đó cất tiếng hát. Ban đầu chỉ là một người hát khe khẽ, rồi người khác hát theo.
Có cô gái mới mười tám đôi mươi hát dân ca ví giặm. Có người hát bài về quê hương, về miền Nam, về ngày thống nhất. Tiếng hát không lớn, nhưng giữa núi rừng và khói bom lại khiến mọi người thấy lòng nhẹ đi.
Bà nhớ nhất một cô bạn cùng đơn vị có giọng hát rất hay. Tối nào nghỉ sớm, cô cũng hát cho cả tiểu đội nghe. Vừa hát xong, mọi người còn chưa kịp vỗ tay thì còi báo động lại vang lên. Tất cả lập tức đứng dậy chạy về vị trí.
“Ngày ấy chúng tôi đang hát có thể bỏ dở để đi làm nhiệm vụ bất cứ lúc nào”, bà kể.
Nhiều năm sau chiến tranh, trong một lần gặp mặt đồng đội, mọi người ngồi lại nhắc chuyện cũ. Có người bất ngờ hát lại đúng bài năm xưa bên cửa hầm Đồng Lộc.
Cả căn phòng im lặng.
Có người lặng lẽ quay mặt đi lau nước mắt.
Bởi bài hát vẫn còn đó, nhưng nhiều người từng ngồi nghe năm ấy đã không còn nữa.
Bà La Thị Tám nói rằng chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi khi nghe lại những giai điệu ấy, bà vẫn nhớ về tuổi trẻ của mình – tuổi trẻ đi qua bom đạn nhưng chưa bao giờ mất đi sự lạc quan.
“Chúng tôi sống giữa chiến tranh, nhưng vẫn hát về hòa bình”, bà nói nhẹ nhàng.



