Bài Hát Trong Hầm Trú Ẩn
Những ngày bom đạn ác liệt, trẻ em trong làng thường phải xuống hầm trú ẩn mỗi khi còi báo động vang lên. Cô giáo Nhàn luôn mang theo cây đàn mandolin cũ để hát cho lũ trẻ nghe.
Tiếng hát của cô giúp bọn trẻ bớt sợ hãi giữa tiếng bom rung chuyển mặt đất. Có em còn thuộc lòng từng bài hát về quê hương dù chưa từng được đi xa khỏi ngôi làng nhỏ.
Một hôm, bom rơi rất gần khiến cửa hầm bị đất đá lấp kín. Bên trong tối om, nhiều đứa trẻ bật khóc.
Cô Nhàn bình tĩnh cất tiếng hát. Từng bài hát nối tiếp vang lên trong bóng tối, khiến lũ trẻ dần yên lặng. Trong lúc đó, dân làng bên ngoài cố đào đất cứu mọi người.
Khi cửa hầm mở ra, ánh nắng ùa vào cùng tiếng hát còn dang dở của cô giáo trẻ.
Nhiều năm sau, những đứa trẻ ngày ấy trưởng thành nhưng vẫn nhớ mãi giọng hát vang lên giữa lòng đất tối tăm, như một ngọn lửa nhỏ giữ vững niềm tin trong chiến tranh.


