Bài học đánh địch đổ bộ đường không trong Chiến dịch Tây Nguyên
Trong kế hoạch tác chiến Chiến dịch Tây Nguyên, Bộ tư lệnh chiến dịch nhận định: Trong thế bố trí chung của chiến dịch, ta đã hình thành thế vây hãm, các trục Đường số 14, 21 và 19 đã bị ta chia cắt nên quân địch muốn giải tỏa cho Buôn Ma Thuột chỉ có thể dựa vào đường không. Sau khi ta đánh Buôn Ma Thuột từ 3 đến 5 ngày, địch sẽ đổ quân ứng cứu với lực lượng khoảng từ 1 đến 2 trung đoàn, hướng phản kích của chúng có thể sẽ theo hai trục Đường 14 và 21. Tuy nhiên, nếu ta đánh chiếm, giữ các bàn đạp mà địch có thể lợi dụng để phản kích chiếm lại thị xã Buôn Ma Thuột như căn cứ 45, 53 và sân bay Hòa Bình thì chúng sẽ gặp khó khăn hơn.
Trên cơ sở đó, Bộ tư lệnh chiến dịch giao nhiệm vụ cho Sư đoàn 10, sau khi đánh chiếm Đức Lập nhanh chóng cơ động sang phía Bắc Buôn Ma Thuột sẵn sàng đánh địch phản kích từ hướng Đông và Đông Bắc. Để bảo đảm cho Sư đoàn 10 tác chiến, sau khi giải phóng Buôn Ma Thuột, Bộ tư lệnh chiến dịch điều chuyển trận địa pháo binh, pháo phòng không ra phía Đông thị xã, sẵn sàng chi viện. Đúng như nhận định, Buôn Ma Thuột thất thủ, địch sử dụng máy bay lên thẳng lần lượt đổ các đơn vị của Sư đoàn 23 xuống các điểm cao hai bên trục Đường 21, nơi ta đã dự kiến trước. Đây là thời cơ thuận lợi cho ta thực hành trận then chốt thứ 2 giành thắng lợi, tiêu diệt toàn bộ lực lượng địch đổ bộ đường không, đập tan ý định phản kích của chúng.



