Cựu chiến binh

BÀI HỌC DƯỚI ÁNH ĐÈN DẦU

Tuyên Quang13/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÀI HỌC DƯỚI ÁNH ĐÈN DẦU

Mùa xuân năm 1968, chiến tranh diễn ra ác liệt tại nhiều nơi ở miền Nam. Trong những ngày Tết, khi mọi người mong được đoàn tụ, nhiều gia đình lại phải sống trong cảnh lo âu và chia ly.

Ở một vùng quê nhỏ, có cậu bé tên Quân. Quân rất thích học. Ước mơ của cậu là sau này trở thành kỹ sư để xây dựng những cây cầu và con đường cho quê hương.

Nhưng chiến tranh khiến việc học trở nên khó khăn.

Trường học nhiều lần phải đóng cửa.

Mỗi khi tiếng súng vang lên, Quân phải cùng mẹ tìm nơi trú ẩn.

Khi Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 diễn ra trên nhiều địa bàn miền Nam, cuộc sống của người dân càng trở nên bất ổn.

Một buổi tối, Quân ngồi dưới ánh đèn dầu và mở quyển sách toán.

Mẹ nhìn con rồi hỏi:

— Con không mệt sao?

Quân lắc đầu:

— Con muốn học.

— Nhưng trường đang đóng cửa.

Quân đáp:

— Trường có thể đóng, nhưng con vẫn có thể học.

Mẹ nhìn con trai và mỉm cười.

Từ đó, mỗi tối Quân đều học dưới ánh đèn dầu.

Có khi ánh sáng yếu đến mức cậu phải ngồi thật gần.

Có khi tiếng động bên ngoài khiến cậu phải gấp sách lại.

Nhưng chỉ cần mọi thứ yên tĩnh, Quân lại tiếp tục học.

Một hôm, thầy giáo cũ tìm đến nhà.

Thầy mang theo vài quyển sách.

Thầy nói:

— Thầy không biết bao giờ các em mới được trở lại trường. Nhưng kiến thức thì không nên dừng lại.

Quân nhận sách bằng hai tay.

— Em cảm ơn thầy.

Những năm sau đó, Quân vẫn kiên trì học tập.

Chiến tranh khiến cậu mất nhiều người thân và bạn bè.

Có những người bạn không thể tiếp tục đến trường.

Nhưng Quân vẫn nhớ lời thầy.

Cậu tự nhủ phải học thay cả phần của những người đã không còn cơ hội.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.

Quân trở lại trường.

Cậu tiếp tục học và cuối cùng trở thành kỹ sư.

Cây cầu đầu tiên do Quân tham gia xây dựng được hoàn thành tại chính quê hương mình.

Ngày khánh thành, Quân đứng giữa cây cầu mới.

Dòng sông bên dưới vẫn chảy.

Anh nhớ đến những đêm ngồi học dưới ánh đèn dầu.

Nhớ người thầy đã mang sách đến cho mình.

Và nhớ những người bạn đã không thể nhìn thấy ngày hòa bình.

Quân nói với một nhóm học sinh đứng gần đó:

— Ngày trước, thầy từng nói với tôi rằng chiến tranh có thể khiến trường học đóng cửa, nhưng không thể đóng lại ước mơ của con người.

Một học sinh hỏi:

— Và thầy đã làm được ước mơ của mình?

Quân mỉm cười:

— Tôi nghĩ là có. Nhưng điều quan trọng hơn là tôi có thể dùng những gì mình học được để xây dựng quê hương.

Chiều hôm ấy, ánh nắng chiếu xuống cây cầu.

Những người dân đi qua lại trên đó.

Không còn tiếng súng.

Không còn những đêm phải trốn tránh.

Chỉ còn một con đường nối hai bờ sông.

Ánh đèn dầu năm xưa tuy nhỏ bé nhưng đã soi sáng một ước mơ lớn. Từ những năm tháng chiến tranh, Quân hiểu rằng tri thức chính là sức mạnh để con người xây dựng lại quê hương. Và cây cầu hôm nay chính là minh chứng rằng những ước mơ được nuôi dưỡng trong gian khó vẫn có thể trở thành hiện thực khi đất nước bước vào những ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn