BÀI HỌC TỪ MỘT ĐÔI DÉP CAO SU
Một cựu chiến binh cho tôi xem đôi dép cao su cũ.
Bác nói:
“Đôi dép này theo bác suốt một thời gian dài.”
Tôi cầm lên.
Đôi dép nhẹ, đơn giản và đã mòn gần hết đế.
Bác kể rằng ngày ấy, đôi dép ấy giúp bác đi qua nhiều cung đường.
Có khi đứt quai.
Bác tự sửa.
Có khi mất đế.
Bác tìm cách tận dụng lại.
Không ai nghĩ đến việc vứt đi để mua đôi khác.
Bởi thời chiến, mỗi vật dụng đều quý.
Bác nói:
“Ngày ấy thiếu thốn nên chúng tôi biết quý từng thứ.”
Tôi nhìn đôi dép rồi nghĩ đến cuộc sống hôm nay.
Chúng tôi có thể dễ dàng mua một đôi mới khi đôi cũ chưa hỏng.
Có thể thay điện thoại dù chiếc cũ vẫn dùng tốt.
Có thể lãng phí thức ăn.
Câu chuyện của đôi dép cao su khiến tôi nghĩ về sự tiết kiệm.
Tiết kiệm không phải vì chúng ta nghèo.
Mà vì biết trân trọng giá trị của lao động.
Đó cũng là một bài học mà thế hệ chiến tranh để lại cho thế hệ hòa bình.



