BÀI HỌC TỪ NHỮNG CON SÓNG
BÀI HỌC TỪ NHỮNG CON SÓNG
Một buổi sáng đầu hè, lớp học của cô giáo Hà có tiết học đặc biệt về biển đảo Việt Nam.
Trên bảng, cô viết hai chữ thật lớn:
“GẠC MA”
Cả lớp im lặng.
Cô Hà bắt đầu kể cho học sinh nghe về tháng 3 năm 1988, khi những người lính Hải quân Việt Nam thực hiện nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ các công trình tại khu vực Trường Sa.
Trong số những người lính ấy có những thanh niên còn rất trẻ.
Họ rời đất liền với hành trang giản dị.
Có người mang theo lá thư của mẹ.
Có người giữ trong túi tấm ảnh gia đình.
Có người chỉ mong hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về.
Nhưng ngày 14 tháng 3 năm 1988, tại khu vực Gạc Ma, cuộc đối đầu xảy ra.
Giữa biển khơi, những người lính Việt Nam đã kiên quyết thực hiện nhiệm vụ trong điều kiện vô cùng nguy hiểm.
Trận chiến đã khiến 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Nhân dân Việt Nam hy sinh.
Cô Hà dừng lại.
Cả lớp vẫn im lặng.
Một học sinh tên Tuấn hỏi:
— Thưa cô, tại sao các chú ấy lại có thể dũng cảm như vậy?
Cô Hà nhìn ra cửa sổ.
— Vì các chú hiểu rằng mình đang làm nhiệm vụ cho Tổ quốc.
Tuấn lại hỏi:
— Vậy bây giờ chúng em phải làm gì để bảo vệ biển đảo?
Cô Hà không trả lời ngay.
Cô bước đến bên bản đồ Việt Nam.
— Các em nghĩ xem.
Một học sinh nói:
— Sau này em muốn trở thành bộ đội Hải quân.
Một bạn khác nói:
— Em muốn trở thành nhà khoa học để nghiên cứu biển.
Một bạn nữa nói:
— Em muốn làm kỹ sư xây dựng các công trình ngoài đảo.
Cô Hà mỉm cười.
— Tất cả đều là những cách góp phần xây dựng đất nước.
Cô nói tiếp:
— Bảo vệ chủ quyền không chỉ là cầm súng. Trong thời bình, chúng ta còn cần tri thức, khoa học, kinh tế mạnh, pháp luật và tinh thần đoàn kết.
Tuấn nhìn bản đồ.
Lần đầu tiên, cậu hiểu rằng biển đảo không phải một khái niệm xa xôi trong sách giáo khoa.
Đó là một phần của quê hương.
Cuối tiết học, cô Hà đưa cả lớp ra sân.
Cô chỉ về phía biển xa.
— Các em hãy nghe xem.
Cả lớp đứng yên.
Tiếng gió thổi.
Tiếng sóng vỗ vào bờ.
Một học sinh nói:
— Em nghe thấy tiếng sóng.
Cô Hà mỉm cười:
— Hãy nhớ tiếng sóng này.
— Để làm gì ạ?
— Để nhớ rằng biển luôn ở đó. Và trách nhiệm với quê hương cũng luôn ở đó.
Nhiều năm sau, Tuấn trở thành kỹ sư hàng hải.
Trong một chuyến công tác ra Trường Sa, anh đứng trên boong tàu nhìn biển.
Những con sóng vẫn giống như ngày nào.
Anh nhớ bài học của cô Hà.
Anh cũng nhớ những người lính đã hy sinh tại Gạc Ma.
Tuấn tự nhủ:
“Thế hệ trước đã bảo vệ Tổ quốc bằng lòng dũng cảm. Thế hệ mình phải tiếp tục bằng tri thức và trách nhiệm.”
Con tàu tiếp tục tiến về phía trước.
Phía xa, những hòn đảo hiện lên giữa biển xanh.
Tuấn đứng thẳng người.
Anh biết mình đang đi trên một vùng biển mang trong đó rất nhiều ký ức.
Và anh cũng biết tương lai của biển đảo sẽ phụ thuộc vào những gì thế hệ hôm nay làm được.
Những con sóng cứ thế nối nhau từ quá khứ đến hiện tại. Gạc Ma là một ký ức đau thương, nhắc nhở chúng ta về sự hy sinh của 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam. Nhưng bài học lớn hơn là: tình yêu Tổ quốc không chỉ nằm trong lời nói, mà phải được thể hiện bằng tri thức, trách nhiệm, sự đoàn kết và những hành động thiết thực, hòa bình để xây dựng và bảo vệ chủ quyền biển đảo Việt Nam.



