Bài học từ tấm áo năm xưa
Vũ Văn Hiếu và bài học từ tấm áo năm xưa
Ngày 8/7/1931, đồng chí Vũ Văn Hiếu bị thực dân Pháp đày ra Côn Đảo. Tuy nhiên, nhà tù khắc nghiệt ấy không thể khuất phục tinh thần thép của người Cộng sản trẻ tuổi. Trong bóng tối giam cầm, anh vẫn lặng lẽ vun bồi niềm tin, truyền ngọn lửa cách mạng cho anh em cùng cảnh. Ở Banh 2, nơi giam giữ những chiến sĩ kiên trung như Nguyễn Văn Cừ, Hoàng Quốc Việt, Vũ Văn Hiếu tiếp tục sống và chiến đấu bằng tất cả lòng trung thành với Đảng. Từng lời nói, từng hành động của anh nơi lao tù đều là bài học lớn về sự kiên định và tinh thần bất khuất.
Khi bệnh lao tái phát, sức lực đã cạn vì đòn thù và đói rét, anh hiểu rằng mình khó lòng qua khỏi. Nhưng giữa lúc bản thân đang dần yếu đi, Vũ Văn Hiếu vẫn nghĩ về người khác, vẫn nghĩ cho Đảng. Khi được bên ngoài gửi vào cho một chiếc áo, anh đã tặng lại cho đồng chí Lê Duẩn. Đó không chỉ là một tấm áo đơn sơ mà là tất cả phần còn lại của người đi trước gửi gắm cho người kế tục. “Tôi có ra đi trần truồng cũng không sao, áo đây đồng chí mặc lấy để sống mà làm việc cho Đảng [...] Tôi nghĩ kỹ rồi, chỉ còn việc này là tôi còn cống hiến được cho Đảng”, câu nói ấy như một bản di chúc thấm đẫm tình đồng chí và sự tận hiến đến giây phút cuối cùng. Đầu năm 1943, Vũ Văn Hiếu yên nghỉ nơi Côn Đảo nhưng tấm áo trao đi vẫn ấm mãi trong ký ức cách mạng như chính cuộc đời anh.



