BÀI HỌC VỀ CÁCH NÓI, CÁCH VIẾT DỄ HIỂU CHO DÂN (NĂM 1952)
Thôn Liễu Kinh
Trong những năm tháng ở chiến khu Việt Bắc, Bác Hồ rất chú trọng đến công tác tuyên truyền và giáo dục cán bộ. Bác luôn nhắc nhở các nhà báo, cán bộ tuyên truyền phải học cách viết, cách nói sao cho quần chúng nhân dân—từ người nông dân, người công nhân đến đồng bào miền núi—đều hiểu được và làm theo được.
Một lần, một cán bộ trẻ trình Bác đọc một bài phát biểu dài nhiều trang, sử dụng rất nhiều từ ngữ cầu kỳ, lý luận phức tạp. Bác đọc xong, lấy bút đỏ gạch dưới những từ khó hiểu và gọi đồng chí cán bộ lại hỏi: "Mục đích chú viết bài này để làm gì?". Đồng chí trả lời: "Thưa Bác, để tuyên truyền cho nhân dân hiểu ạ!".
Bác liền cười hỏi tiếp: "Vậy chú viết thế này, bà bầm ở nông thôn đọc có hiểu không? Anh công nhân trong xưởng có hiểu không?". Đồng chí cán bộ lúng túng cúi đầu. Bác nhẹ nhàng dặn dò:
"Nói và viết là để người ta hiểu, người ta nhớ và người ta làm theo. Nếu viết cao xa quá, dùng từ cầu kỳ mà dân không hiểu thì coi như chú chưa làm tròn nhiệm vụ. Muốn dân hiểu, mình phải nói bằng ngôn ngữ của dân, viết ngắn gọn, đi thẳng vào vấn đề. Càng giản dị bao nhiêu thì sức lan tỏa càng lớn bấy nhiêu."
Từ đó về sau, đồng chí cán bộ ấy luôn khắc ghi lời Bác, luôn đặt câu hỏi "Viết cho ai xem? Nói cho ai nghe?" trước khi đặt bút sáng tác.



