BÀI HỌC VỀ PHÊ VÀ TỰ PHÊ
ĐẶNG THỊ MỸ HẠNH
Phê bình và tự phê bình được Bác Hồ coi là một quy luật phát triển của Đảng, là vũ khí sắc bén để sửa chữa khuyết điểm, làm cho Đảng ngày càng trong sạch, vững mạnh. Bác không chỉ nói mà còn là một tấm gương mẫu mực trong việc thực hành. Trong các cuộc họp của Trung ương hay Bộ Chính trị, Bác luôn tạo ra một không khí dân chủ, cởi mở, khuyến khích mọi người thẳng thắn đóng góp ý kiến, kể cả phê bình chính bản thân Bác. Bác thường nói: "Con người ai cũng có thể có sai lầm, không ai là thánh cả. Quan trọng là có dám nhìn thẳng vào sai lầm của mình và quyết tâm sửa chữa hay không. Phê bình nhau là để giúp nhau cùng tiến bộ, để công việc chung tốt hơn, chứ không phải để nói xấu, bới móc nhau." Bác nhấn mạnh: "Phê bình phải có thái độ chân thành, xây dựng. Phải 'trị bệnh cứu người'. Phải chỉ ra cho đồng chí mình thấy cái sai một cách có lý, có tình, để họ 'tâm phục, khẩu phục'." Bản thân Bác cũng rất nghiêm khắc trong việc tự phê bình. Có lần, sau khi nghe báo cáo về một chính sách thực hiện ở địa phương chưa được thành công như mong đợi, mà chính sách đó có phần do Bác khởi xướng, Bác đã thẳng thắn nhận trách nhiệm trước cuộc họp: "Trong việc này, tôi cũng có một phần trách nhiệm. Có lẽ khi đề ra chủ trương, tôi đã chưa lường hết được những khó khăn ở cơ sở. Tôi xin nghiêm túc tự phê bình và sẽ cùng các đồng chí tìm cách khắc phục." Sự thẳng thắn, chân thành của Bác đã khiến mọi người vô cùng cảm phục và càng thêm tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng. Tấm gương của Bác đã dạy cho các cán bộ, đảng viên một bài học sâu sắc rằng, một người cách mạng chân chính phải luôn dũng cảm đối diện với sự thật, không che giấu khuyết điểm và luôn cầu thị, lắng nghe để không ngừng hoàn thiện bản thân.



