BÀI HỌC VỀ SỰ KHIÊM NHƯỜNG VÀ TINH THẦN ĐẠI ĐOÀN KẾT QUA TẤM GƯƠNG CHỦ TỊCH TÔN ĐỨC THẮNG
Trong dòng chảy lịch sử cách mạng Việt Nam, bên cạnh Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, chúng ta không thể không nhắc đến người đồng chí, người bạn chiến đấu thân thiết của Người – Chủ tịch Tôn Đức Thắng (Bác Tôn). Là người kế nhiệm cương vị Chủ tịch nước sau khi Bác Hồ qua đời, Bác Tôn không chỉ là một nhà lãnh đạo kiệt xuất mà còn là một biểu tượng ngời sáng của đạo đức cách mạng. Cuộc đời gần một thế kỷ của Bác Tôn là một bài ca bất tận về lòng yêu nước, tinh thần đại đoàn kết và đặc biệt là đức tính khiêm nhường, giản dị. Tấm gương của Người để lại cho thế hệ trẻ hôm nay những bài học vô giá về cách sống, cách cống hiến và phụng sự Tổ quốc.
Chủ tịch Tôn Đức Thắng ông sinh ngày 20 tháng 8 năm 1888 trong một gia đình nông dân khá giả tại Cù lao Ông Hổ, làng Mỹ Hòa Hưng, Tổng Định Thành, tỉnh Long Xuyên (nay là xã Mỹ Hòa Hưng, tỉnh An Giang). còn được gọi là Bác Tôn, là một nhà cách mạng, chính trị gia người Việt Nam. Ông là Chủ tịch nước cuối cùng của chính thể Việt Nam Dân chủ Cộng hòa từ năm 1969 đến năm 1976. Từ năm 1976 đến năm 1980, ông là Chủ tịch nước đầu tiên của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam cho đến khi qua đời. Trước đó, ông là Phó Chủ tịch nước (1960–1969), Quyền Chủ tịch nước (2 tháng 9 – 22 tháng 9 năm 1969) và Trưởng ban Thường trực Quốc hội (1955–1960).
Trước hết, Chủ tịch Tôn Đức Thắng là hiện thân tiêu biểu cho tinh thần đại đoàn kết dân tộc và giai cấp. Xuất thân từ một người thợ máy tại xưởng Ba Son, Bác Tôn là người kết tinh những phẩm chất tốt đẹp nhất của giai cấp công nhân Việt Nam: kiên cường, kỷ luật và giàu lòng nhân ái. Chính người thợ ấy đã kéo lá cờ đỏ trên chiến hạm Pháp ở Biển Đen để ủng hộ Cách mạng Tháng Mười Nga, và cũng chính Người đã sáng lập ra Công hội Đỏ – tổ chức công đoàn đầu tiên của Việt Nam. Suốt những năm tháng giữ trọng trách Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Bác Tôn đã dùng chính sự chân thành, tấm lòng rộng mở của mình để tập hợp muôn người như một, nối liền bờ vui từ miền Bắc đến miền Nam, từ trong nước ra hải ngoại. Người chứng minh rằng: Sức mạnh lớn nhất của một dân tộc không nằm ở vũ khí, mà nằm ở sự đồng lòng, gắn kết.
Tuy nhiên, điều khiến hàng triệu con tim Việt Nam và bạn bè quốc tế kính trọng Bác Tôn nhất chính là đức tính khiêm nhường, giản dị đến độ vĩ đại. Ở cương vị là người đứng đầu Nhà nước, người có quyền lực tối cao, nhưng Bác Tôn chưa bao giờ coi mình là "quan cách mạng".
Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng từng viết về Người: "Cùng với hai chữ Tôn Đức Thắng, người ta nghĩ ngay đến sự khiêm tốn, giản dị, một người suốt đời không nghĩ gì cho bản thân, chỉ nghĩ đến đồng bào, đồng chí".
Sự khiêm nhường ấy thể hiện sinh động qua cuộc sống đời thường. Giữa thủ đô Hà Nội, Người vẫn tự tay sửa chữa những đồ dùng hỏng trong nhà, tự mình đạp xe đi làm khi điều kiện cho phép, và mặc chiếc áo kaki sờn vai quen thuộc. Bác Tôn không mưu cầu danh lợi, không thích sự đón rước rùm rà, sống hòa mình vào nhân dân. Sự khiêm nhường của Người không phải là sự yếu thế, mà là biểu hiện của một nhân cách văn hóa cao đẹp, của một người đã thấu triệt triết lý: Người lãnh đạo là người đầy tớ trung thành của nhân dân.
Từ tấm gương của Bác Tôn, thế hệ trẻ ngày nay nhận được những bài học sâu sắc về lối sống và lý tưởng. Trong thời đại hội nhập, khi những giá trị vật chất và lối sống thực dụng dễ làm con người ta lóa mắt, đức tính khiêm nhường của Bác Tôn như một khoảng lặng thức tỉnh chúng ta. Nhiều người trẻ ngày nay có xu hướng thích thể hiện cái tôi quá mức, ham chuộng hào nhoáng bên ngoài mà quên đi việc bồi đắp giá trị bên trong. Sống khiêm nhường không phải là tự ti, mà là biết định vị bản thân một cách đúng đắn, luôn mở lòng để học hỏi và tôn trọng người khác.
Bên cạnh đó, bài học về tinh thần đoàn kết của Bác Tôn nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của sự sẻ chia và gắn kết cộng đồng. Giữa một xã hội hiện đại đang dần bị "ảo hóa" bởi mạng xã hội, con người dễ trở nên cô độc và vị kỷ. Việc học tập Bác Tôn chính là việc chung tay xây dựng một cộng đồng thấu hiểu, yêu thương, cùng nhau vượt qua những thử thách chung của đất nước.
Chủ tịch Tôn Đức Thắng – người con ưu tú của quê hương An Giang, người anh cả của giai cấp công nhân Việt Nam – đã đi vào cõi vĩnh hằng, nhưng cốt cách và linh hồn của Người thì còn mãi với non sông. Tấm gương về một cuộc đời vĩ đại trong sự giản dị, cao cả trong sự khiêm nhường của Người luôn là ngọn hải đăng soi sáng cho hành trình hoàn thiện nhân cách của mỗi chúng ta. Học tập và làm theo tấm gương Bác Tôn, tuổi trẻ hôm nay nguyện sống cống hiến hết mình, bắt đầu từ những việc làm giản dị nhất, để xứng đáng với vinh quang của các thế hệ đi trước.


