Bài Học Về Tự Do Và Nhánh Cây Rừng Bị Bẻ gãy
Kỷ niệm trên đường hành quân qua rừng sâu Việt Bắc, ghi lại sự tinh tế cùng bài học sâu sắc của Bác Hồ về tinh thần yêu thiên nhiên, trân trọng sự sống và ý thức tự giác của người chiến sĩ giữa thời hoa lửa.
Trong một chuyến di chuyển địa điểm căn cứ tại chiến khu Việt Bắc, Bác Hồ cùng các đồng chí bảo vệ phải băng qua một khu rừng nguyên sinh rậm rạp. Đường đi đầy dây leo, gai góc và măng rừng mọc um tùm.
Đồng chí Trần Đình Lợi khi đó là một thanh niên trẻ, tràn đầy năng lượng, đi ngay phía trước Bác để dọn đường và cảnh giới. Tay cầm chiếc dao đi rừng, đồng chí Lợi vừa đi vừa vung dao chặt xén các cành cây ngáng đường, đôi khi vô ý dùng tay bẻ gập những nhánh cây non hay ngắt những chồi lá xanh bên đường chỉ theo thói quen cho trống tầm mắt.
Bác Hồ đi ngay phía sau, lặng lẽ quan sát từng hành động của người chiến sĩ trẻ. Bác không lên tiếng trách mắng ngay lúc đó mà chờ đến giờ nghỉ chân bên một suối nhỏ.
Khi mọi người đã ngồi xuống nghỉ ngơi, Bác Hồ gọi đồng chí Trần Đình Lợi lại gần. Bác chỉ vào một nhánh cây rừng non vừa bị bẻ gãy héo rủ rơi bên lối đi rồi nhẹ nhàng hỏi:
"Chú Lợi này, nhánh cây này có ngáng lối đi của Bác cháu ta không?"
Đồng chí Lợi ngơ ngác nhìn nhánh cây, ngập ngừng thưa:
"Thưa Bác... nó không ngáng lối nhiều, nhưng cháu tiện tay bẻ cho quang đường ạ!"
Bác Hồ nhặt nhánh cây bị gãy lên, nhìn đồng chí Lợi với ánh mắt bao dung nhưng đầy nghiêm túc:
"Chú xem, ngọn cây này cũng đang sống, đang vươn lên đón ánh mặt trời tự do của núi rừng. Chúng ta đánh giặc, chịu gian khổ là để giành lại tự do, độc lập cho dân tộc, cho đất nước. Thiên nhiên, cây cỏ ở đây cũng là một phần của quê hương ta.
Cái gì cần phát quang để đảm bảo an toàn, bảo vệ lối đi thì các chú cứ làm. Nhưng cái gì không ảnh hưởng thì đừng tiện tay bẻ gãy, tổn hại đến nó. Mình yêu tự do của mình thì cũng phải biết trân trọng sự sống của thiên nhiên, đất nước, đúng không chú?"
Lời giải thích ôn tồn, sâu sắc của Bác Hồ khiến đồng chí Trần Đình Lợi bàng hoàng nhận ra. Dù chỉ là một nhánh cây rừng nhỏ bé, Bác vẫn dành cho nó sự trân trọng và tình yêu thương sâu sắc. Bác dạy người chiến sĩ cách nhìn nhận về giá trị của tự do và tinh thần trách nhiệm từ những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống hằng ngày.
Từ hôm đó trở đi, trên mỗi chặng đường hành quân qua rừng sâu, đồng chí Lợi luôn ghi nhớ bài học của Bác, cẩn trọng tỉ mỉ trong từng bước đi và hành động của mình.



