BÀI HỌC VỀ Ý CHÍ TỪ NGƯỜI LÍNH MÙ ANH HÙNG LÊ HỮU TRẠC
Anh hùng Lê Hữu Trạc – người lính bước ra từ những năm tháng "hoa lửa" kiên cường. Dù bom đạn quân thù đã cướp đi đôi mắt của anh ở tuổi thanh xuân rực rỡ nhất, nhưng ánh sáng từ trái tim yêu nước và ý chí bất khuất của anh vẫn chưa bao giờ tắt. Câu chuyện về người thương binh hỏng mắt nhưng "lòng không mù" ấy mãi là biểu tượng bất diệt, thắp sáng niềm tin và khát vọng cho tuổi trẻ Việt Nam hôm nay.
1. Người con Hà Tĩnh và khát vọng cống hiến tuổi thanh xuân Anh hùng Lê Hữu Trạc sinh năm 1937 tại vùng đất giàu truyền thống cách mạng Hà Tĩnh. Lớn lên khi đất nước còn bị chia cắt, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, năm 1962, anh hăng hái lên đường nhập ngũ. Anh được biên chế vào Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 90, Sư đoàn 324, trực tiếp hành quân vào vùng đất lửa Quảng Trị – nơi chiến trường diễn ra vô cùng cam go và khốc liệt.
Giữa những năm tháng mưa bom bão đạn, Lê Hữu Trạc cùng đồng đội đã bám trụ kiên cường trên những cao điểm đầy bờ bụi và nắng gió. Tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" đã biến những chàng trai tuổi mười chín, đôi mươi năm ấy thành những bức tường thép vững chắc trước sức tấn công điên cuồng của kẻ thù.
2. Bản hùng ca của tinh thần "Tàn nhưng không phế" Bước ngoặt bi tráng trong cuộc đời người lính trẻ diễn ra vào một ngày đỏ lửa năm 1967 trên đồi Cà Đăng (Quảng Trị). Trong một trận chiến đấu giáp lá cà vô cùng ác liệt với quân thù, một quả lựu đạn nổ gần đã khiến Lê Hữu Trạc bị thương rất nặng. Khi tỉnh lại trên giường bệnh, xung quanh anh chỉ còn là một màn đêm tăm tối vĩnh viễn. Bom đạn của giặc Mỹ đã cướp đi đôi mắt của người chiến sĩ trẻ khi anh mới tròn 30 tuổi.
Nhưng chính trong bóng tối tàn khốc ấy, ánh sáng của nghị lực và lòng yêu nước lại bừng lên rực rỡ hơn bao giờ hết. Chấp nhận sự thật nghiệt ngã, anh không hề gục ngã hay buông xuôi. Người lính mù ấy đã tự rèn luyện cho mình đôi tay, đôi tai và một ý chí sắt đá để vượt lên nghịch cảnh. Anh từng khẳng định một câu nói bất hủ, làm lay động hàng triệu trái tim: "Giặc Mỹ có thể lấy đi ánh sáng mặt trời của tôi, nhưng ánh sáng chân lý cách mạng trong trái tim tôi thì không bao giờ tắt!".
Trở về với đời thường, người thương binh hạng 1/4 ấy vẫn tiếp tục cống hiến. Anh hăng hái tham gia các hoạt động tại địa phương, dùng chính câu chuyện cuộc đời mình để truyền lửa, tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho đồng đội và thế hệ trẻ.
3. Bài học sống động cho thế hệ măng non Với những cống hiến và sự hy sinh phi thường, Lê Hữu Trạc đã vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Câu chuyện về người lính Lê Hữu Trạc – "câu chuyện thời hoa lửa" – không chỉ là một trang sử hào hùng bằng xương bằng thịt, mà còn là bài học sống động cho thế hệ măng non hôm nay. Từ tấm gương rực sáng của bác, các em học sinh hiểu được giá trị của sự hy sinh vô bờ bến để đổi lấy nền hòa bình độc lập ngày hôm nay. Qua đó, nuôi dưỡng trong tâm hồn nhỏ bé của các em lòng biết ơn sâu sắc, ý chí vượt khó trong học tập và trách nhiệm dựng xây một Việt Nam ngày càng giàu đẹp, văn minh.

