BÀI HỌC "XƯƠNG MÁU" CỦA VỊ TƯỚNG TRẬN MẠC QUA LỜI KỂ CỦA ÔNG
TRUNG TƯỚNG LÊ NAM PHONG
Trong ký ức của những ngày tháng ngồi nghe ông kể chuyện, thế hệ con cháu chúng con luôn nhớ về hình ảnh một vị tướng Nam Bộ gốc Nghệ hiên ngang, bộc trực nhưng vô cùng sâu sắc. Ông chính là Trung tướng Lê Nam Phong – người đã đi qua trọn vẹn hai cuộc trường chinh vĩ đại của dân tộc, lập bao chiến công lẫy lừng từ Điện Biên Phủ đến Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Thế nhưng, câu chuyện thấm thía nhất mà ông tự bạch trong cuốn hồi ký "Cuộc đời và chiến trận" không phải là một chiến thắng giòn giã, mà lại là một bài học đắt giá từ một lần chủ quan trên chiến trường miền Đông Nam Bộ.
Trận chiến "hụt" ở Lộc Ninh và bi đông rượu uống cạn Ông kể, sau chiến dịch Mậu Thân 1968, khi đang làm Tham mưu trưởng Sư đoàn 7, ông được cấp trên giao nhiệm vụ thay thế Trung đoàn trưởng Trung đoàn 141 đang ốm để trực tiếp chỉ huy trận đánh tiêu diệt một tiểu đoàn Mỹ tại Lộc Ninh. Vốn là người chỉ huy cẩn trọng, ông có thói quen ra tận thực địa quan sát, mắt nhìn rõ quân Mỹ đang đào chiến hào đỏ lừ ở chân đồi bên kia suối.
Đến đêm, trước giờ nổ súng, trinh sát bất ngờ báo về: Địch đã rút, không còn ai ở chiến hào. Khi bộ đội xông lên, họ chỉ bắn vào chỗ không người. Hoá ra, quân Mỹ rất thông minh, chúng đã bí mật lội qua suối và nằm im mật phục từ lúc nào. Lệnh rút quân được đưa ra gấp rút dưới làn pháo chặn đường của địch.
Ông bảo, lúc đó ông vừa xấu hổ, vừa uất ức vì đã đi qua trăm trận mà vẫn bị kẻ thù lừa. Trên đường rút quân, ông ngửa cổ dốc cạn bi đông rượu mang theo, lòng đầy dằn vặt và chuẩn bị tinh thần chịu trận lôi đình từ ban chỉ huy sư đoàn. Trận thua do lỗi chủ quan ấy đã trở thành một vết sẹo, một bài học nhớ đời theo ông suốt cuộc đời binh nghiệp.
"Đánh giá thấp kẻ thù là tự hạ thấp mình" Khi trở về thời bình, đứng trên bục giảng với cương vị Hiệu trưởng Trường sĩ quan Lục quân 2, ông luôn đem câu chuyện xương máu ấy để răn dạy các thế hệ học trò. Ông thẳng thắn chia sẻ, ông rất khó chịu khi đọc những tác phẩm văn học miêu tả lính Mỹ, lính Pháp một cách kềnh càng, ngớ ngẩn hay nhút nhát.
Ông nhấn mạnh với con cháu rằng: "Thực ra, chỉ huy Mỹ thông minh và được đào tạo tốt, thực dụng, hay rút kinh nghiệm và thay đổi cách đánh nhanh. Quân đội của họ rất cơ động, hỏa lực mạnh". Chính vì kẻ thù mạnh như vậy, nên chiến thắng của quân và dân ta mới là một kỳ tích vĩ đại, là bài toán cực khó mà từ các đồng chí lãnh đạo Trung ương đến người chiến sĩ đều phải chung lòng giải đáp số. Từ trận đánh hụt năm xưa, ông đúc kết thành phương châm sống và chỉ huy tác chiến: "Đánh giá thấp kẻ thù là tự hạ thấp mình!".
Ngọn đuốc bản lĩnh soi sáng lòng tự tôn của tuổi trẻ Lắng nghe câu chuyện của ông, chúng con không chỉ hiểu thêm về sự khốc liệt của chiến tranh mà còn học được bài học lớn về sự trung thực, tinh thần dám nhìn thẳng vào thất bại để tự sửa mình. Phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" ở ông Lê Nam Phong không chỉ tỏa sáng lúc vinh quang, mà sáng nhất chính là lúc ông dũng cảm nhận lỗi và nghiêm túc rút kinh nghiệm để bảo vệ xương máu cho đồng đội.
Thế hệ trẻ thanh niên hôm nay, khi được thừa hưởng nền độc lập, tự do từ những bài học xương máu của cha ông, tự hứa sẽ luôn giữ cho mình sự tỉnh táo, tinh thần cầu tiến và không ngừng học hỏi. Câu nói của ông sẽ mãi là kim chỉ nam cho chúng con trong học tập và cuộc sống: Luôn tôn trọng đối thủ, đánh giá đúng thực tế để tự hoàn thiện và đưa đất nước vững vàng tiến bước.


