Cựu chiến binh

BÀI HỌC XƯƠNG MÁU TỪ THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ NĂM 1972 (Vị Xuyên – Những dấu ấn không quên)

Mọi nghệ thuật tác chiến phòng ngự đỉnh cao ở Vị Xuyên đều được đúc rút từ những bài học xương máu trong quá khứ, mà nổi bật nhất là chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Nhìn lại lịch sử, yếu tố quan trọng hàng đầu trong chiến đấu phòng ngự là phải xây dựng được một hệ thống trận địa liên hoàn, kiên cố, có khả năng chịu đựng được sức tàn phá ác liệt từ hỏa lực pháo binh đối phương.

Tuyên Quang12/08/2026Xã Sơn Dương (Đoàn xã Sơn Dương)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

 

BÀI HỌC XƯƠNG MÁU TỪ THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ NĂM 1972 (Vị Xuyên – Những dấu ấn không quên)

Mọi nghệ thuật tác chiến phòng ngự đỉnh cao ở Vị Xuyên đều được đúc rút từ những bài học xương máu trong quá khứ, mà nổi bật nhất là chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Nhìn lại lịch sử, yếu tố quan trọng hàng đầu trong chiến đấu phòng ngự là phải xây dựng được một hệ thống trận địa liên hoàn, kiên cố, có khả năng chịu đựng được sức tàn phá ác liệt từ hỏa lực pháo binh đối phương.

 Trong giai đoạn đầu của cuộc chiến đấu giữ thành cổ Quảng Trị, do ta chưa có chủ trương chuyển hẳn sang phòng ngự chiến lược, nên đã không kịp thời xây dựng được hệ thống công sự chiến đấu vững chắc và liên hoàn. Bộ đội ta chủ yếu dựa vào nhà cửa, tường lũy hoặc hào nông có sẵn để đối phó với sức mạnh hỏa lực khủng khip từ pháo binh, pháo hạm và bom B52 rải thảm của Mỹ. Hậu quả là tỷ lệ thương vong của ta vô cùng cao. Sau 81 ngày đêm kiên cường bám giữ từng ngôi nhà, góc phố, quân ta cuối cùng đã phải rút khỏi thị xã và Thành cổ Quảng Trị.

 Tuy nhiên, bài học đắt giá đó đã lập tức được sửa chữa. Ở giai đoạn cuối của chiến dịch Quảng Trị, quân ta đã nhanh chóng chuyển hẳn sang chủ trương phòng ngự kiên cố. Nhờ vậy, chúng ta đã giữ vững toàn bộ khu vực phía bắc sông Thạch Hãn, bao gồm các căn cứ chiến lược Ái Tử, sân bay Ái Tử, Đông Hà và vùng giải phóng bắc Quảng Trị.

 Sự chuyển hướng chiến lược đúng đắn này đã chứng minh rằng: Trước một đối phương có ưu thế vượt trội về hỏa lực pháo binh và không quân, việc coi nhẹ công sự phòng ngự đồng nghĩa với việc tự đưa bộ đội vào thế nguy hiểm. Ngược lại, nếu xây dựng được hệ thống hầm hào, công sự kiên cố, kiên định tư duy phòng ngự chủ động, quân ta hoàn toàn có thể bẻ gãy mọi cuộc tiến công của kẻ thù, bảo vệ vững chắc địa bàn và hạn chế tối đa thương vong cho cán bộ, chiến sĩ. Bài học Quảng Trị 1972 chính là nền tảng lý luận và thực tiễn trực tiếp được áp dụng cho Mặt trận Vị Xuyên sau này.



 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn