BÀI KỂ CHUYỆN ANH HÙNG TÔ VĂN ĐỰC

BÀI KỂ CHUYỆN
ANH HÙNG TÔ VĂN ĐỰC
Ở vùng đất thép Củ Chi, nơi những cánh rừng le và những đường hầm ngoằn ngoèo như mạch máu, người ta vẫn truyền nhau câu chuyện về một chàng trai nhỏ bé nhưng có trái tim lớn — anh hùng Tô Văn Đực.
Anh hùng Tô Văn Đực( còn gọi là Tô Hoài Đức) sinh năm 1942 trong một gia đình nghèo ở ấp Xóm Bưng, xã Nhuận Đức. Từ nhỏ, ông đã quen với tiếng búa đập, mùi sắt cháy khét từ lò rèn của cha. Cũng từ nơi ấy, đôi bàn tay ông trở nên khéo léo và niềm đam mê với máy móc, cơ khí lớn dần lên.
Năm 20 tuổi, khi chiến tranh lan đến từng bờ rào, từng ruộng lúa, Tô Văn Đực quyết định gia nhập đội du kích xã. Vũ khí lúc đó thiếu thốn trầm trọng, nhiều khi anh em du kích phải dùng lại súng của địch thu được. Thấy đồng đội khó khăn, ông xin vào đội kỹ thuật – nơi mà từ một cái đe, vài thanh sắt vụn và chiếc bễ lò cũ, ông biến chúng thành vũ khí bảo vệ quê hương.
Ông tự chế lựu đạn, súng bắn tỉa, mìn nổ… bằng những vật liệu ít ỏi.
Đôi bàn tay chai sần của ông như có lửa. Có hôm làm mìn đến sáng, người mệt rã rời nhưng khi nghe tin đơn vị cần, ông lại hối hả tiếp tục.
Đầu năm 1966, xe tăng Mỹ xuất hiện nhiều hơn. Những chiếc xe thép nặng nề nghiến nát cả cánh đồng, dẫm lên bao vết chân du kích. Đạn bắn vào gần như không xuyên nổi. Tô Văn Đực nhìn cảnh đó với sự trăn trở không yên.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Và rồi, từ những mảnh sắt, ống thép và thuốc nổ thu được, ông nghĩ ra mìn gạt - loại mìn mà chỉ cần bánh xe tăng chạm nhẹ là kích nổ. Đó không chỉ là một sáng kiến, mà là cứu tinh của Củ Chi trong những ngày khốc liệt nhất.
Có lần, để hoàn thiện quả mìn cuối cùng, Tô Văn Đực phải gỡ trái bom nặng gần 3 tạ còn nguyên ngòi nổ. Ai cũng can:
- “Đực ơi, nguy hiểm lắm, để đó tính sau!”
Nhưng ông chỉ cười:
- “Bom đạn nó chừa mình ra để mình làm việc chứ không nổ đâu.”
Quả bom ấy đã được ông tháo ngòi thành công — và thuốc nổ từ nó trở thành mìn chống tăng, giúp du kích phá hủy nhiều xe thiết giáp của địch.
Những chiến công nối tiếp nhau. Những đêm dưới địa đạo, bên chiếc lò rèn đỏ lửa, người ta chỉ thấy bóng dáng gầy gò của ông cần mẫn không ngừng. Đồng đội gọi ông bằng cái tên thân thương: “Anh hùng mìn gạt” – người chế tạo vũ khí bằng cả lòng căm thù giặc và tình yêu với quê hương.
Năm 1967, khi mới 25 tuổi, Tô Văn Đực được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Chiến tranh kết thúc, ông trở về Nhuận Đức, sống bình dị như thuở nào. Ông chăm cây, làm vườn, vẫn dáng vẻ chân chất của người nông dân áo vải. Nhưng với người dân Củ Chi, ông mãi là biểu tượng của lòng dũng cảm, sáng tạo và tinh thần không bao giờ chịu khuất phục.
Ngày nay, nhắc đến anh hùng Tô Văn Đực, thế hệ trẻ nhớ về một con người đã biến một lò rèn nhỏ thành “xưởng chế tạo vũ khí” của cả vùng đất thép. Một con người dám đối mặt với bom đạn để bảo vệ quê hương. Một con người sống giản dị, nhưng để lại chiến công và bài học lớn lao.
Từ đôi tay thợ rèn, ông đã trở thành người làm ra mìn chống tăng - và từ trái tim yêu nước, ông trở thành anh hùng của nhân dân Nhuận Đức.



