Mẹ Việt Nam Anh hùng

BÀI KỂ CHUYỆN MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ REO

TP. Hồ Chí Minh25/12/2025Nguyễn Mai Gia Hân (trường Mầm non Trung Lập Hạ - xã Nhuận Đức)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÀI KỂ CHUYỆN

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ REO

“Nước mắt mẹ không còn, vì khóc những đứa con, lần lượt ra đi đi mãi mãi…”

Giai điệu da diết trong bài “Người Mẹ của tôi” của nhạc sỹ Xuân Hồng như một thước phim cuộc đời của những người mẹ Việt Nam anh hùng, những người phải gánh chịu nỗi đau thắt lòng khi lần lượt tiễn chồng, tiễn con ra đi dẫu biết khó có ngày trùng phùng, gặp lại.

Trên mảnh đất Củ Chi – Đất thép thành đồng này đã chứng kiến biết bao cuộc chia ly đẫm nước mắt ấy, chứng kiến biết bao người mẹ đã phải lặng lẽ nhìn những đứa con thân yêu của mình ngã xuống vì nền độc lập hòa bình của Tổ quốc hôm nay.

Trong cái nắng rực lửa của những ngày tháng 4 lịch sử, chúng con đến thăm Mẹ, Mẹ Nguyễn Thị Reo, người Mẹ Việt Nam anh hùng của xã (Trung Lập Hạ cũ) là xã Nhuận Đức ngày nay. Một nhân chứng còn lưu giữ như in hình ảnh của những năm tháng mưa bom bão đạn trên vùng đất này.

Cũng như bao người Mẹ khác, Mẹ Nguyễn Thị Reo vừa tham gia kháng chiến với vai trò là tiếp tế trong giai đoạn kháng chiến chống Mỹ. Nhà của mẹ là nơi nuôi giấu bộ đội, ngày đêm mẹ chăm lo cho các anh để các anh yên lòng chiến đấu. Cuộc đời người phụ nữ trong chiến tranh không kể hết được nỗi vất vả. Chồng của Mẹ là liệt sĩ Nguyễn Văn Dẫu tham gia hoạt động cách mạng và đã hy sinh năm 1969 trong một lần đi công tác bị địch phục kích, để lại Mẹ bơ vơ với đàn con thơ bốn đứa. Ấy vậy mà ngày qua ngày mẹ vẫn nuôi các con khôn lớn, dạy các con nên người, nung nấu tình yêu quê hương đất nước trong tâm hồn các con. Để rồi khi các con khôn lớn, đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ Quốc, Mẹ lại lau vội những giọt nước mắt chia ly, nén lòng tiễn con ra đi vì hòa bình, độc lập nước nhà.

Biết Mẹ có con đi Cách mạng, che giấu bộ đội, bọn lính tới bố ráp, lùng bắt, tra hỏi, mẹ lèo lái, ứng phó. Lúc thì: “Nó đi bán cà rem trong Sài Gòn”, lúc thì: “Thằng nhỏ đó là con nuôi, ba má ruột nó xuống bắt về Tây Ninh rồi”. Cứ thế mà Mẹ tránh né được sự tra khảo của bọn lính.

Người con trai thứ Hai của Mẹ là anh Nguyễn Văn Á, nối tiếp theo con đường của Cha, cũng tham gia hoạt động cách mạng, là Trung sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam, sau 3 năm hoạt động anh dã anh dũng hy sinh trong một lần đánh du kích vào ngày 1 tháng 6 năm 1971 và nằm lại đâu đó trên mảnh đất quê hương mà không còn thấy xác. Mẹ đau lắm khi không tìm được xác anh Á, nhưng nỗi đau lại nhân thêm, xé lòng khi biết tin người con trai đầu của Mẹ là anh Nguyễn Văn A – là trung đội trưởng An ninh quận cũng đã anh dũng hy sinh năm 1973 sau 7 năm tham gia cách mạng khi đang làm nhiệm vụ, anh bị giặc phục kích tại kênh BaSa thuộc xã Trung Lập Hạ cũ.Các anh đã được Tổ quốc ghi công vì đã hy sinh cho sự nghiệp chống Mỹ cứu nước.

Trong hồi ức của Mẹ, anh A bị địch bắn chết, lính lôi ra chợ, Mẹ đi theo xin xác thì bị bắt giam. Suốt một đêm, mẹ khóc: “Nó là con tui. Là mẹ, ai mà muốn con đi xa rồi chết thế này. Nhưng chiến tranh thì phải chịu. Giờ con tui chết rồi, mấy ông cho thì tui nhờ, không cho thì biết làm sao...”. Mẹ cắn răng đi lấy rượu nắn tay, nắn chân con cho thẳng thớm, nuốt nước mắt băng bó lại những vết đạn trên người con rồi mang con về. Còn nỗi đau nào đau hơn khi chính tay Mẹ chôn cất đứa con mình dứt ruột sinh ra.

Kể đến đây, tôi thấy trong đôi mắt hằn vết nhăn của Người Mẹ 99 tuổi như chực trào hai dòng nước mắt. Các anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, độ tuổi đẹp nhất của đời người. Mẹ ngậm ngùi, xót xa: “Mấy đứa chưa đứa nào có vợ, hồi đó tụi nó mới 17-18 tuổi...”.

Ngày 11 tháng 7 năm 1985, Mẹ đã được Nhà nước trao tặng “Huân chương độc lập hạng 3”. Đến ngày 16 tháng 4 năm 2015, Mẹ được phong tặng danh hiệu “Mẹ Việt Nam Anh Hùng” vì đã có chồng và hai con hy sinh cho nền độc lập, tự do của Tổ quốc.

Chồng và hai người con của Mẹ dù đã vĩnh viễn nằm sâu trong lòng đất nhưng hình ảnh các Anh, tinh thần chiến đấu dũng cảm, anh dũng hy sinh vì Tổ quốc của các anh luôn sống mãi trong lòng Mẹ, là niềm tự hào không chỉ của riêng Mẹ mà của cả quê hương.

Đối với thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay, Mẹ Nguyễn Thị Reo là tấm gương sáng về sự hy sinh cao cả, không kể gian lao vì nền độc lập nước nhà. Mẹ đã đóng góp cả tuổi thanh xuân của mình cho công cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc và tiếp tục xây dựng, phát triển quê hương xã Trung Lập Hạ cũ, để có một Củ Chi “Đất thép thành đồng” luôn sẵn sàng cùng thành phố mang tên Bác, vững bước đến tương lai.

Khi nhắc đến những hy sinh lớn lao của Mẹ chính là nhắn nhủ chúng ta, những người đang hưởng hạnh phúc trong hòa bình hôm nay, đừng bao giờ quên một quá khứ thiêng liêng, hào hùng và rất đỗi tự hào.

Xin một lần được viết về mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Reo với tất cả sự tri ân cùng niềm tự hào của chúng con hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn