Bài viết

BÀI THAM GIA ĐỀ ÁN “CÂU TRUYỆN THỜI HOA LỬA”

Bài viết là những dòng hồi ức chân thực của bác Lê Văn Thành – một người lính trở về từ "mùa hè đỏ lửa" 1972. Qua câu chuyện về chiếc bình tông cũ và những đồng đội đã ngã xuống tại Thành cổ Quảng Trị, tác phẩm khắc họa ý chí kiên cường của một thế hệ "xếp bút nghiên chiến đấu" và lời nhắn nhủ về lòng biết ơn dành cho lớp trẻ hôm nay.

Thái Nguyên13/04/2026Nguyễn Văn Mạnh (Khoa Cơ Khí - Đại Học Kỹ Thuật Công Nghiệp Thái Nguyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÀI THAM GIA ĐỀ ÁN “CÂU TRUYỆN THỜI HOA LỬA”

1.Tên tác giả: Nguyễn Văn Mạnh

2.MSSV: k245580101002

3.Tên Lớp: K60KTC.SO1

4.Họ và tên đầy đủ của nhân chứng lịch sử: Lê Văn Thành

5.Năm sinh của nhân chứng lịch sử:1952

6.Phân loại nhân chứng:Cựu Chiên Binh

PHẦN 2: NỘI DUNG TÁC PHẨM

1. Mô tả ngắn

Bài viết là những dòng hồi ức chân thực của bác Lê Văn Thành – một người lính trở về từ "mùa hè đỏ lửa" 1972. Qua câu chuyện về chiếc bình tông cũ và những đồng đội đã ngã xuống tại Thành cổ Quảng Trị, tác phẩm khắc họa ý chí kiên cường của một thế hệ "xếp bút nghiên chiến đấu" và lời nhắn nhủ về lòng biết ơn dành cho lớp trẻ hôm nay.

2. NGƯỜI GIỮ LỬA TỪ MÙA HÈ ĐỎ LỬA

Trong căn phòng nhỏ nằm sâu trong con ngõ tĩnh mịch tại địa phương, ông Thành ngồi đó, mái tóc đã bạc trắng như sương, đôi mắt tuy đã mờ đục theo thời gian nhưng mỗi khi nhắc về những năm tháng đôi mươi, chúng lại rực sáng một vẻ kỳ lạ. Trên bàn, chiếc bình tông cũ kỹ, đầy những vết móp méo và trầy xước, là kỷ vật duy nhất còn vẹn nguyên sau những trận đánh kinh hoàng tại Thành cổ Quảng Trị. Với ông, đó không chỉ là vật dụng, đó là "nhân chứng" của một thời hoa lửa.

Những ngày "Xếp bút nghiên lên đường"

Năm 1971, khi đang là sinh viên năm thứ hai, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Lê Văn Thành đã tạm gác lại giấc mơ giảng đường để khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện. Ông nhớ lại: "Lúc đó, cái chết đối với chúng tôi nhẹ tựa lông hồng. Chỉ biết rằng, nếu mình không đi, nếu ai cũng chọn bình yên, thì Tổ quốc bao giờ mới lặng tiếng súng?".

Những bước chân hành quân vượt dãy Trường Sơn, những đêm ngủ hầm, ăn cơm nắm muối mè không làm sờn lòng những chàng trai mười chín, đôi mươi. Ông kể về những người đồng đội, có người quê Thái Bình, người Hà Nội, người Thanh Hóa, tất cả gặp nhau ở lý tưởng sống cao đẹp: Tất cả cho tiền tuyến, tất cả để giải phóng miền Nam.

81 ngày đêm – Khúc tráng ca Thành cổ

Cao trào của câu chuyện nằm ở mùa hè năm 1972. Bác Thành lặng người đi một lúc khi nhắc đến Quảng Trị. Đó là 81 ngày đêm máu và hoa hòa quyện. Dưới làn mưa bom bão đạn của kẻ thù, mỗi mét đất ở Thành cổ đều thấm đẫm máu của các chiến sĩ.

"Cháu biết không, có những ngày cơm không kịp ăn, nước không có uống, chúng tôi chia nhau từng hớp nước cuối cùng trong chiếc bình tông này", bác vừa nói vừa vuốt ve kỷ vật cũ. Ông kể về trận đánh giữ chốt, khi quân địch đổ bộ liên tiếp, pháo bầy dội xuống nát vụn cả những gốc cây già. Trong hầm tối, ông và đồng đội tên Nam đã hứa với nhau rằng: "Ai còn sống trở về, phải sống cả phần của người nằm lại". Nhưng rồi, một quả pháo rơi trúng cửa hầm, Nam đã hy sinh ngay trên tay ông, máu nhuộm đỏ cả vạt áo xanh.

Chi tiết này khiến người nghe không khỏi nghẹn ngào. Chiến tranh trong lời kể của người cựu chiến binh không phải là những con số khô khan trên trang sách, mà là hơi ấm của đồng đội dần lạnh đi trong vòng tay, là những lời hứa chưa kịp thực hiện, là những bức thư tình còn nằm lại trong túi áo của những người lính chưa kịp có người yêu.

Trở về và "Sống cho cả phần người nằm lại"

Sau ngày hòa bình, bác Thành trở về với những vết thương trên cơ thể và nỗi nhớ khôn nguôi về đồng đội. Ông không chọn cuộc sống an nhàn. Với tư cách là một cựu chiến binh, ông tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, giúp đỡ những gia đình liệt sĩ, tìm kiếm hài cốt đồng đội cũ.

Bác tâm sự: "Mỗi sáng thức dậy, thấy trời xanh, thấy các cháu sinh viên vui vẻ đến trường, bác lại thấy mình may mắn. Nhưng cái sự may mắn này là nợ. Nợ máu xương của Nam, của bao nhiêu anh em khác đã nằm lại ở dòng sông Thạch Hãn". Chính vì tâm niệm ấy, ông luôn giữ lối sống giản dị, gương mẫu, là tấm gương sáng cho con cháu trong dòng họ và thanh niên trong khu phố.

Thông điệp gửi lại thế hệ trẻ

Gần cuối buổi trò chuyện, bác Thành nắm chặt tay tôi, giọng bác run run nhưng đanh thép: "Các cháu sinh viên ngày nay có điều kiện học tập tốt, được sống trong hòa bình, đó là hạnh phúc lớn lao. Đừng bao giờ quên rằng, dưới mỗi tấc đất mình đang đi, đều có những người trẻ tuổi như các cháu đã ngã xuống khi chưa kịp biết đến nụ hôn đầu. Hãy sống sao cho xứng đáng, hãy cống hiến bằng trí tuệ và trái tim".

Lời nhắn nhủ của người lính già như một hồi chuông thức tỉnh. Câu chuyện của bác không chỉ là kể về quá khứ, mà còn là sự kết nối giữa hai thế hệ. "Thời hoa lửa" không hề xa vời, nó hiện hữu trong từng vết sẹo trên tay bác, trong ánh nhìn đầy hy vọng bác dành cho lớp trẻ.

Kết luận

Rời nhà bác Thành, tôi mang theo hình ảnh chiếc bình tông móp méo và lời hứa thầm kín trong lòng. Những nhân chứng lịch sử như bác chính là những "pho sử sống", những người giữ lửa truyền thống để ngọn lửa yêu nước không bao giờ nguội lạnh. Bài viết này là một nén tâm nhang tri ân những người đã đi qua gian khổ để chúng tôi có được ngày hôm nay. Chúng tôi – thế hệ sinh viên thời đại mới – nguyện tiếp bước cha anh, viết tiếp những trang sử hào hùng bằng sự tử tế và khát vọng dựng xây đất nước

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn