Bài viết

BÀI THAM GIA ĐỀ ÁN “CÂU TRUYỆN THỜI HOA LỬA” (1)

Bài viết ghi lại câu chuyện về Má Bảy – một người phụ nữ bình dị nhưng kiên cường, người đã biến ngôi nhà của mình thành "trạm dừng chân" an toàn cho cán bộ nằm vùng trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Qua những kỷ niệm về "chiếc hầm bí mật" và những bữa cơm sẻ chia, tác phẩm tôn vinh lòng yêu nước nồng nàn của nhân dân – điểm tựa vững chắc nhất của cách mạng Việt Nam.

Thái Nguyên13/04/2026Phạm Trường Lâm (Khoa Cơ Khí - Đại Học Kỹ Thuật Công Nghiệp Thái Nguyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÀI THAM GIA ĐỀ ÁN “CÂU TRUYỆN THỜI HOA LỬA”

1.Tên tác giả: Phạm Trường Lâm

2.MSSV: k245580101005

3.Tên Lớp: K60KTC.SO1

4.Họ và tên đầy đủ của nhân chứng lịch sử: Bà Nguyễn Thị Dì

5.Năm sinh của nhân chứng lịch sử:1940

6.Phân loại nhân chứng: Người có công giúp đỡ cách mạng

PHẦN 2: NỘI DUNG TÁC PHẨM

1. Mô tả ngắn

Bài viết ghi lại câu chuyện về Má Bảy – một người phụ nữ bình dị nhưng kiên cường, người đã biến ngôi nhà của mình thành "trạm dừng chân" an toàn cho cán bộ nằm vùng trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Qua những kỷ niệm về "chiếc hầm bí mật" và những bữa cơm sẻ chia, tác phẩm tôn vinh lòng yêu nước nồng nàn của nhân dân – điểm tựa vững chắc nhất của cách mạng Việt Nam.

2.NHỮNG LÁ CHẮN THẦM LẶNG GIỮA LÒNG ĐỊCH

Trong lịch sử kháng chiến của dân tộc, bên cạnh những người lính cầm súng trực tiếp ngoài mặt trận, còn có một "đội quân" không mặc đồng phục, không có quân hàm. Đó là những người cha, người mẹ, những người dân bình thường đã dùng chính tính mạng và gia đình mình để làm lá chắn, bảo vệ cán bộ cách mạng. Tôi đã có dịp được ngồi bên hiên nhà của Má Bảy, nghe má kể về những năm tháng "ăn cơm nhà, lo việc nước" đầy hiểm nguy nhưng cũng vô cùng tự hào ấy.

Ngôi nhà nhỏ và sứ mệnh lớn lao

Má Bảy đón tôi bằng nụ cười móm mém và đôi bàn tay gầy guộc đầy những vết chai sần của một đời làm lụng. Ngôi nhà của má nằm ở vùng ven, nơi ngày xưa vốn là vùng "xôi đậu" – ban ngày địch kiểm soát, ban đêm là địa bàn hoạt động của cán bộ nằm vùng.

Má kể, năm đó má mới ngoài ba mươi tuổi, chồng đi tập kết, một mình má nuôi con nhỏ và chăm lo cho mấy sào ruộng. Nhưng thực chất, ngôi nhà tranh vách đất của má còn có một "nhiệm vụ" đặc biệt hơn: làm cơ sở nuôi giấu cán bộ. Má nhớ lại: "Lúc đó sợ chứ cháu, hễ địch phát hiện ra một dấu vết nhỏ thôi là cả nhà bị tàn sát. Nhưng nếu mình không làm, anh em cán bộ biết đi đâu? Cách mạng cần dân, dân không giúp thì sao thắng được?". Suy nghĩ mộc mạc ấy đã biến người phụ nữ chân yếu tay mềm trở thành một chiến sĩ kiên cường trên mặt trận lòng dân.

Chiếc hầm bí mật và những cuộc đấu trí nghẹt thở

Chi tiết xúc động nhất trong câu chuyện của má chính là chiếc hầm bí mật được đào ngay dưới gầm giường ngủ. Má kể, để qua mắt được những đợt càn quét gắt gao của địch, má và các anh cán bộ phải tranh thủ đào hầm vào ban đêm. Đất đào lên được má bỏ vào thúng, giả vờ đi đổ phân bón ngoài ruộng để không ai nghi ngờ.

"Có lần bọn lính xông vào nhà bất thình lình khi anh cán bộ vừa mới xuống hầm chưa kịp đậy nắp kỹ. Má vội vàng bế đứa con đang ngủ đặt lên chỗ miệng hầm, rồi vờ như đang dỗ con khóc", má Bảy kể, ánh mắt vẫn còn lộ vẻ hồi hộp như sự việc vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Đám lính sục sạo, đâm lưỡi lê vào vách nhà, nhưng trước sự bình tĩnh và vẻ mặt lam lũ của một người mẹ đang ôm con, chúng không hề hay biết rằng ngay dưới chân mình là một mạch máu của cách mạng đang được bảo vệ.

Những bữa cơm của má hồi đó cũng thật đặc biệt. Có khi chỉ là rổ khoai lang, bát canh rau tập tàng, nhưng má luôn ưu tiên những phần ngon nhất cho các "chú" dưới hầm. Má bảo, nhìn các chú ăn ngon lành, má thấy ấm lòng như đang chăm sóc chính những người thân ruột thịt của mình vậy.

Sự hy sinh không đòi hỏi danh xưng

Suốt những năm tháng chiến tranh, má Bảy đã bảo vệ hàng chục lượt cán bộ đi về, cung cấp tin tức về tình hình địch ở địa phương và tiếp tế lương thực cho căn cứ. Má không chỉ dùng vật chất mà còn dùng cả trí tuệ để đấu trí với kẻ thù, dùng tình thương để sưởi ấm lòng người chiến sĩ.

Khi hòa bình lập lại, những người cán bộ năm xưa quay về thăm má, có người đã trở thành lãnh đạo cấp cao, có người vẫn là những người lính giản dị. Má vẫn vậy, vẫn căn nhà nhỏ, vẫn nụ cười hiền hậu. Má không bao giờ kể công, cũng chẳng đòi hỏi quyền lợi gì cho riêng mình. Với má, nhìn thấy đất nước không còn bóng giặc, thấy con cháu được đi học, được sống bình yên đã là phần thưởng lớn nhất rồi.

Bài học về lòng dân cho thế hệ hôm nay

Cuộc gặp gỡ với má Bảy đã cho tôi một cái nhìn hoàn toàn khác về lịch sử. Nếu những trận đánh lớn cho tôi thấy sự hào hùng, thì câu chuyện của má cho tôi thấy chiều sâu của lòng nhân ái và sự bền bỉ của tinh thần yêu nước. Má Bảy chính là biểu tượng của "trận địa lòng dân" – một trận địa không có tiếng súng nhưng lại là nơi quyết định thắng bại của mọi cuộc chiến.

Lời của má cứ văng vẳng bên tai tôi khi tôi chào má ra về: "Cách mạng thành công là nhờ sự đoàn kết, cháu ạ. Người có súng dùng súng, người không có súng thì dùng lòng tin, dùng chén cơm, manh áo để giúp nhau".

Kết luận

Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, những dấu tích của chiếc hầm bí mật năm xưa có thể đã mờ phai theo thời gian, nhưng câu chuyện về những người có công với cách mạng như má Bảy sẽ mãi là một phần không thể thiếu trong trang sử vàng của dân tộc.

Là những sinh viên đang được hưởng thành quả của nền hòa bình, chúng tôi hiểu rằng mỗi tấc đất mình đang đứng, mỗi trang sách mình đang đọc đều có dấu ấn sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ, người cha như má. Chúng tôi tự hứa sẽ sống và học tập xứng đáng với niềm tin của những "lá chắn sống" năm xưa, tiếp tục bảo vệ và dựng xây quê hương bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ. "Câu chuyện thời hoa lửa" của má Bảy sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm và soi sáng lý tưởng sống cho thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn