Bài viết

Bài thi: “Câu chuyện thời hoa lửa”

Khi nhắc đến “thời hoa lửa” – những năm tháng chiến tranh vừa gian khổ vừa đầy khí phách – người ta thường nhớ đến Nguyễn Thi như một trong những cây bút tiêu biểu. Điều làm cho ông trở nên đặc biệt không chỉ là tài năng viết văn, mà còn bởi ông đã thực sự sống và chiến đấu trong hoàn cảnh mà ông viết ra. Vì vậy, câu chữ của ông không xa lạ, không kiểu cách, mà giống như lời kể chân thành của một người trong cuộc.

Gia Lai30/04/2026Liên chi đoàn khoa khoa học xã hội và nhân văn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh trường Đại học Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bài thi: “Câu chuyện thời hoa lửa”

Tác giả: Nguyễn Võ Ngọc Trâm

Đề tài: “Thời hoa lửa trong trang văn của Nguyễn Thi”

Khi nhắc đến “thời hoa lửa” – những năm tháng chiến tranh vừa gian khổ vừa đầy khí phách – người ta thường nhớ đến Nguyễn Thi như một trong những cây bút tiêu biểu. Điều làm cho ông trở nên đặc biệt không chỉ là tài năng viết văn, mà còn bởi ông đã thực sự sống và chiến đấu trong hoàn cảnh mà ông viết ra. Vì vậy, câu chữ của ông không xa lạ, không kiểu cách, mà giống như lời kể chân thành của một người trong cuộc.

Nguyễn Thi gắn bó sâu nặng với vùng đất Nam Bộ. Ông hiểu con người nơi đây từ cách họ nói chuyện, suy nghĩ cho đến cách họ đối mặt với mất mát. Trong trang viết của ông, ta thường bắt gặp những con người rất đỗi bình thường: một người mẹ tảo tần, một cô gái trẻ, một cậu thanh niên mới lớn. Họ không phải là những nhân vật “lớn lao” theo cách xa vời, mà là những con người gần gũi, có cảm xúc rất thật – biết đau, biết nhớ, biết lo lắng. Nhưng khi đứng trước hoàn cảnh chiến tranh, họ lại trở nên mạnh mẽ một cách đáng khâm phục.

Điều này thể hiện rất rõ trong truyện Những đứa con trong gia đình. Câu chuyện xoay quanh hai chị em Chiến và Việt – những đứa trẻ lớn lên trong một gia đình chịu nhiều mất mát vì chiến tranh. Cha mẹ của họ đã hy sinh, để lại trong lòng họ nỗi đau không thể quên. Nhưng thay vì gục ngã, hai chị em lại mang trong mình một quyết tâm mạnh mẽ: tiếp nối con đường của gia đình, cầm súng chiến đấu.

Nguyễn Thi kể câu chuyện này rất tự nhiên, như thể đang trò chuyện. Ông không cố làm cho câu chuyện trở nên quá kịch tính, nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến người đọc cảm thấy gần gũi. Hình ảnh hai chị em tranh nhau đi bộ đội, hay cảnh họ khiêng bàn thờ má sang gửi chú trước lúc ra đi… đều rất đời thường, nhưng lại chứa đựng tình cảm sâu sắc. Đó không chỉ là tình yêu gia đình, mà còn là ý thức về trách nhiệm, về truyền thống.

Một điểm đáng quý trong cách viết của Nguyễn Thi là ông luôn để nhân vật của mình bộc lộ cảm xúc một cách tự nhiên. Việt – cậu em trai – vẫn có lúc sợ hãi, vẫn nhớ chị, nhớ má, thậm chí có những suy nghĩ rất trẻ con. Nhưng chính điều đó lại làm cho nhân vật trở nên thật hơn. Người đọc không thấy một “anh hùng” xa vời, mà thấy một con người bằng xương bằng thịt, và chính vì thế, sự dũng cảm của Việt lại càng trở nên đáng trân trọng.

Ngôn ngữ mà Nguyễn Thi sử dụng cũng rất giản dị, gần với lời ăn tiếng nói hằng ngày. Ông không dùng những từ ngữ cầu kỳ, mà chọn cách viết mộc mạc, chân thành. Nhưng chính sự giản dị ấy lại mang sức nặng cảm xúc. Đọc văn ông, người ta không chỉ hiểu câu chuyện, mà còn cảm nhận được cái tình, cái nghĩa trong từng chi tiết nhỏ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn