BÀI THI: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (9)
Trong dòng chảy bất tận của lịch sử dân tộc, có những thước phim đã hóa thân thành tượng đài trong lòng người xem, có những câu chuyện dù khép lại trong đau thương nhưng sức sống lại trở nên bất diệt. Thời gian có thể bụi phủ mờ lên những trang kịch bản, nhưng không thể xóa nhòa ký ức về một "thời hoa lửa" – cái thời mà mỗi tấc đất quê hương, đặc biệt là mảnh đất Quảng Trị, đều thấm đẫm máu và hoa, nơi những người con ưu tú nhất đã ngã xuống vì độc lập, tự do.
BÀI THI: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Tác phẩm: Mùi cỏ cháy – Khúc tráng ca bất tử bên dòng Thạch Hãn
Tác giả: [Phạm Gia Hưng]
Trong dòng chảy bất tận của lịch sử dân tộc, có những thước phim đã hóa thân thành tượng đài trong lòng người xem, có những câu chuyện dù khép lại trong đau thương nhưng sức sống lại trở nên bất diệt. Thời gian có thể bụi phủ mờ lên những trang kịch bản, nhưng không thể xóa nhòa ký ức về một "thời hoa lửa" – cái thời mà mỗi tấc đất quê hương, đặc biệt là mảnh đất Quảng Trị, đều thấm đẫm máu và hoa, nơi những người con ưu tú nhất đã ngã xuống vì độc lập, tự do.
Trong muôn vàn đóa hoa rực rỡ của vườn hoa anh hùng ấy, có những "đóa hoa trí thức" đã gác lại bút nghiên để lên đường ra trận. Đó chính là bốn chàng sinh viên Hoàng, Thành, Thăng, Long trong tác phẩm "Mùi cỏ cháy" – biểu tượng bất khuất của thế hệ thanh niên Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vĩ đại.
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, khi cuộc chiến tại Thành cổ Quảng Trị bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, những chàng trai mười chín, đôi mươi từ giảng đường đại học đã dấn thân vào nơi "địa ngục trần gian". Họ lên đường với hành trang là sự hồn nhiên, yêu đời và cả những cuốn sổ tay chép đầy thơ trẻ. Những hình ảnh về sự tàn khốc của bom đạn, sự hủy diệt của kẻ thù đã sớm hun đúc trong trái tim những người lính trẻ ấy một ý chí sục sôi, một lòng yêu nước nồng nàn. Không cam chịu cảnh đất nước chia cắt, họ đã chọn cách sống đẹp nhất: hiến dâng thanh xuân cho Tổ quốc.
Với tâm hồn lãng mạn nhưng cũng đầy quả cảm, họ đã thực hiện những nhiệm vụ quan trọng giữa làn mưa bom bão đạn. Ký ức về họ là hình ảnh những người lính vừa cầm súng, vừa cầm bút viết nên những dòng nhật ký đầy hy vọng bên dưới hầm hào. Chính sự gan dạ và tình đồng chí gắn bó đã đưa họ trở thành những chiến sĩ kiên trung, sẵn sàng đối mặt với cái chết.
81 ngày đêm tại Quảng Trị, quân địch đã dùng mọi thủ đoạn hèn hạ nhất, dội hàng vạn tấn bom đạn hòng khuất phục ý chí con người. Nhưng chúng đã lầm, trước những trận pháo nát thịt tan xương, những người lính sinh viên ấy vẫn giữ vững khí tiết cách mạng, không một lời kêu ca, một lòng trung thành với lý tưởng của Đảng và nhân dân. Sự hy sinh của Thành, Thăng và Long là niềm tự hào, là nguồn động lực tiếp thêm sức mạnh cho những người ở lại tiếp tục chiến đấu.
Ký ức hào hùng nhất và cũng bi tráng nhất về họ chính là những phút giây cuối cùng bên dòng sông Thạch Hãn. Dù thân xác hòa vào đất đá, hòa vào dòng nước đỏ nặng phù sa, nhưng tinh thần của họ vẫn lạc quan, vẫn rạng ngời như những vì sao lấp lánh giữa đêm đen chiến trường. Họ đã ra đi khi tuổi đời còn quá xanh, để lại cho hậu thế một bài ca bất tử về lẽ sống và khát vọng hòa bình.
Trong không gian tĩnh lặng của nghĩa trang hôm nay, dường như ta vẫn nghe thấy tiếng hát vang của những chàng trai năm ấy. Giai điệu hào hùng ấy nhắc nhở chúng ta về một thời đại mà "mùi cỏ cháy" không chỉ là mùi của sự hủy diệt, mà còn là mùi của lòng quả cảm, của một thế hệ không bao giờ khuất phục trước bất kỳ cường quyền nào.t để giữ vững từng tấc đất Thành cổ.



