Bài thơ: Đất và Mẹ
Bài thơ: Đất và Mẹ
HẦM TRONG LÒNG MẸ
Mẹ không cầm súng ra biên ải Chỉ cầm cây cuốc thức thâu đêm Đất bùn nhuộm đen bàn tay nẻ Nuôi giấu anh hùng dưới bậc thềm.
Miệng hầm che bởi mâm cơm nguội Bởi vạt áo nâu rách vai gầy Quân thù lồng lộn ngoài sân vắng Mẹ vẫn ngồi đây, ánh mắt dày...
Đất chở che con, mẹ chở che đất Mạch máu ngầm chảy dưới rễ cây Có những người con chưa một lần biết mặt Vẫn gọi "Mẹ ơi!" trong khói sương dày.



