Mẹ Việt Nam Anh hùng

Bài thơ: Gửi Mẹ Nguyễn Thị Dương

Bài thơ: Gửi Mẹ Nguyễn Thị Dương

Thái Nguyên09/05/2026Trần Thị Minh Dương (THPT Nguyễn Huệ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bài thơ: Gửi Mẹ Nguyễn Thị Dương

Có một người mẹ đứng bên biển gió
Mỹ Thủy xưa cát trắng cũng đau buồn
Đất Quảng Trị nắng mưa như lửa đỏ
Nuôi trong lòng một dáng đứng kiên cường

Mẹ sinh ra giữa nghèo và lam lũ
Cha mẹ đi xa từ thuở tuổi thơ
Bàn tay nhỏ đã quen rồi sương gió
Tự đứng lên giữa đói khổ, bất ngờ

Rồi chiến tranh như mây đen kéo tới
Mái nhà nghèo hóa chỗ của niềm tin
Cán bộ đến, Mẹ âm thầm che chở
Giấu trong tim cả đất nước lặng thinh

Hầm bí mật dưới nền nhà nhỏ bé
Giữ bao người qua giông bão đạn bom
Mẹ lặng lẽ như đất trời không nói
Mà giữ gìn cả một dải non sông

Con trai lớn khoác áo người chiến sĩ
Mẹ tiễn đi trong mắt giấu lệ buồn
Rồi lần lượt những đứa con thân thuộc
Hóa tên mình vào đất nước trường tồn

Có những đêm giặc về tra khảo hỏi
Mắt Mẹ nhìn như thép đá không rung
“Con theo Bác” – một câu không đổi
Dẫu thân gầy bị chôn xuống lạnh lùng

Một đời mẹ đi qua bao mất mát
Năm người con hóa sóng giữa chiến trường
Nhưng trái tim vẫn âm thầm cháy mãi
Giữ cho đời một ngọn lửa yêu thương

Ngày đất nước gọi tên người đã khuất
Tên Mẹ hiền khắc lại giữa bia chung
Không phải chỉ một đời người phụ nữ
Mà là trời đất hóa dáng hình chung

Mẹ nằm lại giữa trăm năm gió cát
Nhưng tiếng thơ còn vọng giữa đời thường
Để ai đó mỗi lần nghe lịch sử
Thấy mắt mình cay giữa phút yêu thương

Và tôi viết những dòng thơ nhỏ bé
Gửi về Mẹ giữa ký ức mênh mông
Để hiểu rằng: có những điều không mất
Chỉ hóa thành đất nước mãi trong lòng…

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn