Khác

Bài thơ: Lửa và Hoa (1)

Bài thơ: Lửa và Hoa

Phú Thọ03/03/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Sông Lô (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Sông Lô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

LỬA VÀ HOA

Ta gọi thời mình là Thời Hoa Lửa Bởi hoa phượng hồng lẫn vào sắc máu tươi Mười tám tuổi gác lại nghìn nỗi nhớ Xẻ dọc Trường Sơn, môi vẫn nở nụ cười.

Có người lính ngã bên dòng Thạch Hãn Tay vẫn còn cầm cuốn vở viết dở dang Lý tưởng cháy như vầng dương chói lạng Hóa thân mình vào đất đá lầm than.

Có cô gái đứng làm cọc tiêu sống Thân mong manh mà che chở đoàn xe Đêm Trường Sơn, tiếng bom gầm vang động Vẫn thấy lòng xanh ngắt những trưa hè.

Thời hoa lửa không chỉ là nước mắt Là nụ cười chia nửa bát cơm khô Là lá thư viết vội vàng, chân thật: "Hòa bình rồi, anh sẽ đón em vô..."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bài thơ: Lửa và Hoa (1) | Câu chuyện thời hoa lửa