Bài thơ "Mẹ Suốt" và cuộc trò chuyện bên bờ sông Nhật Lệ
Quảng Bình là "tọa độ lửa" hứng chịu hàng ngàn tấn bom đạn từ không quân Mỹ nhằm cắt đứt đường viện trợ vào Nam. Tại bến sông Nhật Lệ, mẹ Nguyễn Thị Suốt (60 tuổi) vẫn lặng lẽ một tay chèo đò đưa cán bộ, chiến sĩ và đạn dược qua sông dưới mưa bom bão đạn. Tố Hữu có chuyến công tác qua Quảng Bình và trực tiếp xuống đò của Mẹ Suốt. Giữa tiếng máy bay gầm rú trên không, nhà thơ hỏi mẹ: "Mẹ già rồi, sao không nghỉ ngơi mà lại nhận công việc nguy hiểm này?". Mẹ Suốt mỉm cười tay vẫn giữ chặt mái chèo, trả lời bằng giọng Bảy Bố trí thản nhiên: "Tới đây thì tui đánh giặc chứ làm chi! Con tui đi bộ đội, tui ở nhà chèo đò giúp bộ đội thì cũng như đi đánh giặc vậy!". Cốt cách hiên ngang và tâm hồn mộc mạc của người mẹ Quảng Bình đã chạm đến trái tim nhà thơ. Bài thơ "Mẹ Suốt" ra đời ngay sau đó, hóa thành một tượng đài thi ca bất tử về người phụ nữ Việt Nam anh hùng.



