Bài viết

BÀI THƠ TIỂU ĐỘI XE KHÔNG KÍNH

BÀI THƠ TIỂU ĐỘI XE KHÔNG KÍNH

Quảng Ninh03/07/2026PHẠM TIẾN DUẬT (LCĐ Khoa Du lịch)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đọc những dòng nhật ký của dũng sĩ Bùi Văn Rê và câu chuyện về cuộc đời Thượng úy Võ Hữu Thọ, lòng tôi trào dâng một niềm xúc động và cảm phục sâu sắc. Lời thề "hiên ngang trút hơi thở cuối cùng cho mảnh đất quê hương" không chỉ là câu chữ trên trang giấy, mà là đức tin sắt đá của một thế hệ coi độc lập dân tộc cao hơn cả mạng sống chính mình.

Điểm chạm lấy đi nhiều cảm xúc nhất chính là quyết định "ngược dòng" đầy bản lĩnh của Thượng úy Võ Hữu Thọ tại bờ sông Bến Hải năm 1971. Đứng trước ranh giới giữa một bên là sự an toàn, đoàn tụ gia đình ở miền Bắc và một bên là khói lửa, hy sinh tại chiến trường miền Nam, ông đã chọn quay đầu lại. Câu hỏi tự vấn của ông: "Biết bao thanh niên vào Nam chiến đấu thì sao mình lại đi?" chính là biểu tượng cao đẹp nhất của lòng tự trọng và tinh thần trách nhiệm.

Sự lựa chọn ấy cho thấy, với những người con Quảng Ngãi kiên cường, quê hương không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn, mà còn là lý tưởng sống không thể tách rời. Họ đã từ bỏ cái "tôi" cá nhân nhỏ bé để hòa mình vào cái "ta" chung của dân tộc, sẵn sàng bám trụ giữa lằn ranh sinh tử.

Hơn nửa thế kỷ trôi qua, những nhân chứng lịch sử ấy vẫn là tấm gương sáng ngời, nhắc nhở thế hệ trẻ chúng ta về giá trị của hòa bình hôm nay. Đó là hòa bình được xây đắp từ những bước chân không mỏi và những trái tim luôn hướng về phía nhân dân của những người lính bộ đội Cụ Hồ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn