Bài thơ viết bên chiến hào
Ông Đặng Quốc Minh vốn rất yêu văn thơ từ nhỏ. Khi nhập ngũ, trong ba lô của ông ngoài quần áo còn có một cuốn sổ thơ cũ.
Giữa chiến trường ác liệt, ông vẫn giữ thói quen làm thơ vào mỗi đêm yên tiếng súng.
“Có lẽ nhờ vậy mà mình đỡ nhớ nhà hơn,” ông cười.
Một lần đơn vị đóng quân bên chiến hào suốt nhiều ngày dưới mưa pháo. Đêm xuống, trong ánh đèn dầu leo lét, ông viết bài thơ về quê hương và đọc cho đồng đội nghe.
Cả tiểu đội im lặng rất lâu.
Một người lính trẻ nói:
“Hòa bình rồi cậu phải in thơ nhé.”
Nhưng chỉ vài tuần sau, người chiến sĩ ấy hy sinh.
Ông Minh giữ mãi bài thơ năm ấy trong cuốn sổ cũ. Sau hòa bình, ông trở thành giáo viên dạy văn ở quê nhà.
Mỗi lần đọc thơ cho học sinh, ông lại nhớ đến những đêm chiến hào đầy bùn đất nhưng vẫn cháy lên khát vọng sống và yêu thương của tuổi trẻ.



