Bài Thơ Viết Trên Lá Trung Quân
Bài Thơ Viết Trên Lá Trung Quân
Nhân chứng kể: Hoàng Trung Thông (Cựu chiến binh Trung đoàn 1, Sư đoàn 9)
"Lính miền Đông Nam Bộ tụi tôi không ai là không biết đến cây trung quân. Đó là loại cây rừng có một đặc tính vô cùng kỳ lạ: lá của nó rất dai, nhiều nhựa và đặc biệt là không bao giờ bắt lửa cháy bùng lên, dù có đem đốt dưới ngọn lửa bếp củi. Vì thế, lá trung quân thường được lính ta hái về để lợp mái hầm chữ A, mái bếp Hoàng Cầm để chống cháy và chống máy bay trinh sát địch phát hiện làn khói ngầm. Nhưng đối với tiểu đội trinh sát của tôi, lá trung quân còn là những trang giấy viết thư, viết thơ độc nhất vô nhị.
Mùa mưa năm 1968, đơn vị chúng tôi bị vây hãm trong rừng sác Bình Dương, giấy viết thư đã cạn kiệt vì ẩm mục. Thằng Toàn 'nhút', tay hò vè của đại đội, đã nảy ra sáng kiến dùng mũi chiếc đinh mác rạch lên mặt những chiếc lá trung quân bản lớn màu xanh sẫm để viết thơ. Khi chiếc đinh cào xước lớp da lá, dòng nhựa trắng rỉ ra, sau vài giờ sẽ khô lại và hiện lên những đường nét chữ màu nâu rõ mồm một, không bao giờ phai nhòa được.
Toàn đã viết một bài thơ tặng người yêu ở quê nhà Thái Bình ngay trên chiếc lá ấy. Bài thơ có đoạn: 'Lá trung quân không cháy dưới ngọn lửa thù / Tình đôi ta không tàn giữa mùa bom đạn dội / Mai ngày giải phóng anh về bên bến hội / Đón em sang sông dệt mộng ước ban đầu...' Chiếc lá trung quân mang bài thơ tình thời chiến ấy được ép cẩn thận vào cuốn sổ tay bọc vải dù của Toàn. Toàn hy sinh trong một trận chống càn ngay sau đó, chiếc lá trung quân vương máu của anh vẫn nguyên vẹn nét chữ kiêu hãnh, chứng minh cho một sức sống, một tâm hồn lãng mạn bất diệt của người chiến sĩ giải phóng quân."



