Bài thơ viết trong hòa bình:
Một nhà thơ chiến sĩ ngồi bên cửa sổ trong một chiều thu Hà Nội thanh bình, ông hạ bút viết những dòng thơ về ngày đại thắng nhưng không có tiếng súng, chỉ có tiếng trẻ con cười đùa và mùi thơm của lúa chín. Ông hiểu rằng, để có được một trang giấy trắng không vấy mực khói bom, triệu người đã phải ngã xuống. Thơ ông giờ đây không còn hừng hực khí thế xung phong, mà sâu lắng niềm trân trọng giá trị của sự bình yên giản dị. Ông viết để nhắc nhở thế hệ trẻ rằng mỗi chén cơm họ ăn, mỗi con đường họ
Một nhà thơ chiến sĩ ngồi bên cửa sổ trong một chiều thu Hà Nội thanh bình, ông hạ bút viết những dòng thơ về ngày đại thắng nhưng không có tiếng súng, chỉ có tiếng trẻ con cười đùa và mùi thơm của lúa chín. Ông hiểu rằng, để có được một trang giấy trắng không vấy mực khói bom, triệu người đã phải ngã xuống. Thơ ông giờ đây không còn hừng hực khí thế xung phong, mà sâu lắng niềm trân trọng giá trị của sự bình yên giản dị. Ông viết để nhắc nhở thế hệ trẻ rằng mỗi chén cơm họ ăn, mỗi con đường họ đi đều thấm đẫm mồ hôi và máu của cha ông. Văn học lúc này trở thành chiếc cầu nối, giúp những người sinh ra trong thời bình chạm được vào nhịp đập của thời đại hoa lửa đầy kiêu hùng.



