Cựu chiến binh

BÀI TRI ÂN GỬI NGƯỜI CHỈ HUY

Trong cuộc đời người lính, có những con người chỉ gặp trong một chặng đường ngắn, nhưng ảnh hưởng lại theo suốt cả đời. Với anh Lê Khắc Đại, người chỉ huy năm xưa không chỉ là cấp trên trong quân ngũ, mà còn là người thầy, người anh đã dìu dắt anh trong những năm tháng đầu đời lính. Bài viết này là lời tri ân sâu sắc gửi đến người chỉ huy ấy. Một lời cảm ơn muộn mà chân thành, xuất phát từ đáy lòng người chiến sĩ năm xưa.

Thanh Hóa26/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Chi đoàn trường Mầm non Hoằng Đạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thưa thủ trưởng,

Đã nhiều năm trôi qua kể từ ngày tôi rời doanh trại, cởi lại bộ quân phục xanh và trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng có những hình ảnh, những lời nói của thủ trưởng đến nay vẫn còn nguyên vẹn trong tôi, như mới chỉ hôm qua.

Ngày tôi bước chân vào Đại đội Bộ binh cơ động thuộc Trung đoàn làm nhiệm vụ bảo vệ địa bàn Tây Nguyên, tôi chỉ là một chiến sĩ trẻ, bỡ ngỡ, vụng về và non nớt. Tôi nhớ rất rõ những buổi đầu huấn luyện, khi tôi còn lúng túng trong từng động tác điều lệnh, còn chậm chạp trong sinh hoạt nội vụ. Thủ trưởng khi ấy không quát mắng nặng lời, chỉ đứng nhìn rồi nói: “Cứ làm lại, chậm nhưng phải đúng.” Câu nói ngắn gọn ấy đã cho tôi sự tự tin đầu tiên trong môi trường quân đội.

Có những ngày hành quân dã ngoại giữa rừng núi Tây Nguyên, mưa nắng khắc nghiệt, anh em mệt mỏi rã rời. Tôi từng nghĩ người chỉ huy sẽ đứng sau đội hình, nhưng không, thủ trưởng luôn là người đi đầu. “Thấy thủ trưởng đi trước, tự nhiên mình không cho phép mình chùn bước,” tôi vẫn thường kể với con cháu như vậy. Chính hình ảnh ấy dạy tôi hiểu thế nào là trách nhiệm của người chỉ huy và giá trị của sự nêu gương.

Tôi không quên lần mình mắc lỗi trong ca gác đêm. Bị kiểm điểm trước đơn vị, tôi buồn và xấu hổ. Nhưng tối hôm đó, thủ trưởng gọi tôi lại, chỉ nói một câu: “Biết sai là được, quan trọng là sửa.” Không một lời trách móc thêm, nhưng đủ để tôi ghi nhớ suốt đời. Từ đó, tôi học được rằng kỷ luật quân đội không phải để trừng phạt, mà để rèn con người.

Có lần tôi bị ốm trong đợt huấn luyện dài ngày, vẫn cố giấu để theo đội hình. Thủ trưởng phát hiện, yêu cầu tôi dừng lại nghỉ ngơi. “Giữ sức khỏe để còn phục vụ lâu dài,” thủ trưởng nói. Sự quan tâm lặng lẽ ấy khiến tôi hiểu rằng, đằng sau vẻ nghiêm khắc của người chỉ huy là một tấm lòng rất đỗi nhân hậu.

Nhờ sự chỉ bảo tận tình của thủ trưởng, tôi từng bước trưởng thành, được anh em tin tưởng, được giao nhiệm vụ tổ phó tổ chiến sĩ, rồi được phong cấp bậc Hạ sĩ. Nhưng hơn cả quân hàm hay chức vụ, điều tôi nhận được lớn nhất chính là bài học làm người: sống có kỷ luật, có trách nhiệm và có tình nghĩa.

Ngày tôi xuất ngũ năm 2004, thủ trưởng bắt tay tôi thật chặt và nói: “Về địa phương, dù ở đâu cũng phải giữ phẩm chất bộ đội.” Đó là lời dặn tôi mang theo suốt cuộc đời. Trong công việc, trong gia đình, tôi luôn tự nhắc mình phải sống sao cho xứng đáng với những gì quân đội và thủ trưởng đã rèn giũa.

Hôm nay, viết những dòng này, tôi không biết thủ trưởng còn nhớ đến người chiến sĩ nhỏ bé năm xưa hay không. Nhưng với tôi, hình ảnh người chỉ huy ấy sẽ mãi là biểu tượng đẹp nhất của đời lính. Xin gửi đến thủ trưởng lời tri ân sâu sắc nhất – lời cảm ơn của một người lính đã trưởng thành từ sự nghiêm khắc và nhân hậu của thủ trưởng.

Kính chúc thủ trưởng luôn mạnh khỏe, bình an.
Người chiến sĩ năm xưa của thủ trưởng – Lê Khắc Đại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn