Bài viết

BÀI VIẾT “ CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”

Bài thuyết trình tái hiện hình tượng Mẹ Việt Nam Anh hùng Tạ Thị Kiều (Mẹ Mười) bên dòng Long Khốt – biểu tượng của lòng yêu nước, sự hy sinh cao cả và ý chí kiên cường trong những năm tháng kháng chiến. Qua câu chuyện về cuộc đời của Mẹ, bài viết khơi dậy lòng biết ơn đối với các thế hệ đi trước, đồng thời truyền cảm hứng để đoàn viên, thanh niên hôm nay tiếp tục phát huy tinh thần yêu nước bằng học tập, lao động, sáng tạo và cống hiến vì quê hương, đất nước.

TP. Hồ Chí Minh03/07/2026Nguyễn Phước Ngâu (THCS An Phú)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

HUYỀN THOẠI BÊN DÒNG LONG KHỐT – KHÁT VỌNG HÒA BÌNH VÀ Ý CHÍ THỜI HOA LỬA TỪ TRÁI TIM MẸ MƯỜI

"Mẹ nuôi giấu con trong lòng đất Mẹ che chở con trước họng súng quân thù Đất nước gian lao, lòng mẹ bao la như biển Thái Bình..."

Kính thưa toàn thể các đồng chí và các bạn đoàn viên, thanh niên thân mến!

Là những người trẻ may mắn được sinh ra trong hòa bình, được nuôi dưỡng bằng tình yêu quê hương gieo mầm từ thế hệ cha ông đi trước, chúng ta luôn mang trong tim một niềm kiêu hãnh và lòng biết ơn vô hạn khi lật mở những trang sử vàng của dân tộc. "Thời hoa lửa" – đối với thế hệ chúng ta hôm nay – không còn là một khái niệm bảng lảng qua những thước phim tư liệu màu trắng đen hay những dòng thơ cũ, mà đó là cả một thời đại bi tráng, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa hoa hồng và bom đạn thật mong manh. Và ngay trong tâm bão khốc liệt ấy, hình ảnh người Mẹ Việt Nam hiện lên sừng sững, không chỉ với tư cách là một hậu phương vững chãi, mà các Mẹ chính là một phần xương máu thiêng liêng, trực tiếp dệt nên dáng hình Tổ quốc.

Trên mảnh đất Long An trung dũng kiên cường, câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Tạ Thị Kiều (Mẹ Mười) bên dòng sông Long Khốt ác liệt chính là một pho sử bằng xương bằng thịt. Cuộc đời của Mẹ đã tạc nên biểu tượng vĩ đại về lòng bao dung mênh mông và ý chí sắt đá của người phụ nữ Việt Nam, đại diện cho tinh thần yêu nước bất diệt, trường tồn cùng thời gian của nhân dân ta. Với tất cả lòng kính ngưỡng và tự hào của tuổi trẻ, chúng ta hãy cùng nghiêng mình trước huyền thoại mang tên Mẹ!

1. Nỗi đau giấu vào lòng và đức hy sinh vô bờ bến

Sinh ra và lớn lên nơi dải đất biên giới Vĩnh Hưng, Long An, cuộc đời của Mẹ Mười là một bản hùng ca thầm lặng, nơi đôi vai gầy guộc của Mẹ phải gồng gánh cả giang sơn và những vệt dài bão giông của lịch sử. Giữa mảnh đất Long An đại ngàn – nơi từng là "rốn bom" bị cày xới, băm vằn không biết bao nhiêu lần bởi bom đạn tàn khốc của quân thù, Mẹ đã kiên cường đứng vững để lần lượt tiễn biệt những người thân yêu ruột rà nhất của mình ra trận.

Người chồng thủy chung, rồi đến sáu người con trai, và cả người con gái duy nhất... tổng cộng tám hình hài máu mủ ấy đã mãi mãi nằm lại, hòa xương máu vào dòng sông Long Khốt ác liệt. Mỗi tấc đất quê hương gánh chịu bom gầm đạn xé, thì trái tim Mẹ cũng bấy nhiêu lần quặn thắt, rỉ máu. Một người con ngã xuống là một khúc ruột của Mẹ bị đứt đoạn, một khoảng trời trong lòng Mẹ đổ sụp tiêu điều. Thử hỏi, trên thế gian này, có trái tim người phụ nữ nào có thể chịu đựng nổi ngần ấy nỗi đau thương chồng chất nếu không có một tình yêu Tổ quốc vĩ đại làm điểm tựa? Nhưng vượt lên trên tất cả những mất mát tột cùng ấy, Mẹ vẫn bao dung, vẫn sừng sững như một tượng đài kiên trung bất khuất.

Thế nhưng, kẻ thù có thể dùng bom đạn để san phẳng những lũy tre, nhưng không một thứ vũ khí tân tiến nào dập tắt được ý chí sắt đá dưới mái đầu tóc bạc của Mẹ. Thay vì gục ngã, Mẹ Mười đã chọn cách nuốt nước mắt vào trong. Giọt nước mắt của mẹ lặn ngược vào lòng, hóa thành sức mạnh, hóa thành lòng dũng cảm vô song. Mẹ hiểu rằng, máu của các con mẹ đổ xuống là để hồi sinh màu xanh cho dáng hình xứ sở.

2. Ý chí sắt đá và lòng bao dung che chở "Thời hoa lửa"

Không chỉ là hậu phương vững chắc, Mẹ Mười chính là một chiến sĩ kiên cường, một thành trì lòng dân sừng sững ngay trong lòng địch. Giữa vùng kìm kẹp, kiểm soát gắt gao của kẻ thù, người mẹ gầy gò ấy đã làm nên một điều kỳ diệu mà thế hệ trẻ chúng tôi phải nghiêng mình kính cẩn: Mẹ tự tay đào hàng chục mét hầm bí mật để nuôi giấu, chở che cho các chiến sĩ Trung đoàn 174.

Mỗi thước đất Mẹ bới lên giữa đêm trường là một lần Mẹ trực tiếp đối mặt, thách thức với tử thần. Đêm đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét ẩn hiện hay trong bóng tối mịt mùng của vùng biên giới, tiếng cuốc của Mẹ bổ vào lòng đất khô cằn gãy gọn mà đanh thép, hòa cùng nhịp đập của một trái tim yêu nước kiên trung. Đáng quý và xúc động biết bao khi lòng bao dung của Mẹ rộng lớn hơn cả bầu trời. Cứ mỗi lần nhận về một tờ giấy báo tử găm đầy mảnh bom của con ruột, Mẹ lại nén dòng lệ nóng, tiếp tục gánh cơm, gánh nước băng qua làn mưa đạn ra tận chiến hào tiếp tế cho bộ đội.

Mẹ nuốt nước mắt vào trong để đôi tay giữ cán cuốc thêm vững, để đôi vai gầy quẩy gánh lương thực ra tiền tuyến không một chút lung lay. Đối với Mẹ, những người lính trẻ đang bám trụ ngoài kiên cường ngoài kia – những người bằng tuổi con Mẹ, da sạm đen vì nắng gió chiến trường – tất cả đều là khúc ruột của Mẹ. Tình mẫu tử thiêng liêng ấy đã vượt qua giới hạn của máu mủ ruột rà, dang rộng vòng tay chở che cho đàn con chiến sĩ, hòa dòng sữa mẹ vào cùng vận mệnh linh thiêng của giang sơn, Tổ quốc!

3. Từ "Thời hoa lửa" đến thời bình: Sống và làm việc bằng tinh thần yêu nước hiện đại

Mẹ Tạ Thị Kiều đã về với đất mẹ bao dung, gác lại những năm tháng gánh gồng bão đạn, và dòng sông Long Khốt hồi ấy nay cũng đã tìm lại vẻ hòa bình, yên ả. Thế nhưng, câu chuyện về cuộc đời vĩ đại của Mẹ thì vẫn vẹn nguyên giá trị, kết tinh thành một biểu tượng bất tử soi rọi vào tâm khảm muôn đời. Văn học và lịch sử được sinh ra để lưu giữ những điều mà dòng thời gian nghiệt ngã muốn xóa nhòa, và pho sử cuộc đời Mẹ chính là một chương khí phách nhất, nhân văn nhất, là báu vật tinh thần mà thế hệ cha ông đã gìn giữ và trao truyền lại cho chúng ta.

Đứng trước anh linh cao cả của Mẹ, thế hệ đoàn viên, thanh niên chúng ta hôm nay càng thấu suốt một chân lý sâu sắc: Hòa bình chưa bao giờ là miễn phí. Mỗi tấc đất biên cương ta đi qua, mỗi bầu không khí tự do tự tại mà ta đang hít thở đều đã được đánh đổi bằng dòng lệ nóng và cả máu xương vô giá của những người mẹ, người anh đi trước. Ý thức được ngọn lửa truyền thống đang rực cháy trong huyết quản, tuổi trẻ chúng ta hiểu rằng: Nếu như ngày xưa, yêu nước là kiên cường cầm súng ra trận, là thầm lặng đào hầm nuôi giấu cán bộ dưới lán bom; thì ngày nay, giữa thời bình hội nhập, lòng yêu nước ấy lại được chúng ta định nghĩa bằng tinh thần trách nhiệm trong từng trang sách, nỗ lực tận hiến trong mỗi giờ làm việc và sự tử tế, tử vì nghĩa lớn trong lối sống hằng ngày:

Yêu nước là trách nhiệm và kỷ cương trong công việc: Dù ở bất kỳ vị trí nào – một người công chức hết lòng vì nhân dân, một người thầy giáo gieo con chữ cho thế hệ mai sau, một người công nhân lành nghề hay một người chiến sĩ vũ trang giữ gìn an ninh... yêu nước chính là hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình. Đó là tinh thần lao động sáng tạo, không ngại việc khó, luôn tìm tòi đổi mới để nâng cao năng suất, đóng góp vào sự phát triển chung của địa phương.

Yêu nước là tinh thần tự học, tự cường: Trong kỷ nguyên số, thanh niên phải là lực lượng tiên phong làm chủ công nghệ, không ngừng trau dồi tri thức và kỹ năng. Học tập không chỉ để lập thân, lập nghiệp cho bản thân, mà còn để khẳng định trí tuệ Việt Nam trên trường quốc tế. Đó chính là cách chúng ta bảo vệ và xây dựng Tổ quốc bằng sức mạnh tri thức.

Yêu nước là lối sống sẻ chia và cống hiện vì cộng đồng: Tiếp nối lòng bao dung gánh cơm gánh nước của Mẹ Mười, tuổi trẻ hôm nay chọn lối sống xanh, sống đẹp, sẵn sàng xắn tay áo tham gia các chiến dịch tình nguyện, giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn, chung tay bảo vệ môi trường. Yêu nước bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất: thượng tôn pháp luật, bảo vệ di sản văn hóa và lan tỏa những năng lượng tích cực trên không gian mạng.

4. Lời thề hành động của Tuổi trẻ hôm nay

Thấm nhuần phương châm "Ghi nhớ công ơn, nêu cao tinh thần thời hoa lửa", tuổi trẻ đoàn phường chúng ta đồng lòng quyết tâm:

Về lý tưởng: Quyết tâm mài sắc ý chí, rèn luyện bản lĩnh; sẵn sàng dấn thân vào những nơi gian khổ, "đâu cần thanh niên có, việc gì khó có thanh niên", mang sức trẻ phá tan mọi rào cản thách thức!

Về hành động: Khắc cốt ghi tâm đạo lý "Uống nước nhớ nguồn"; bằng những hành động thực tế nhất, chúng ta sẽ là những người chở che, chăm sóc cho các gia đình chính sách, người có công tại địa phương như cách Mẹ Mười đã từng gánh cơm nuôi chiến sĩ năm xưa!

Về tương lai: Lấy tri thức làm vũ khí, lấy lao động sáng tạo làm đòn bẩy; nguyện làm những viên gạch hồng vững chắc để dựng xây quê hương, đưa bản lĩnh Việt Nam hiên ngang vươn tầm thế giới!

Thưa toàn thể các đồng chí! Hình tượng vĩ đại của Mẹ Mười – người mẹ đào hầm kiên trung bên dòng Long Khốt năm xưa – không bao giờ là câu chuyện cũ kỹ của quá khứ khuất lấp, mà đã hóa thân thành ngọn lửa thiêng rực cháy, luân chuyển trong từng dòng máu, từng huyết quản của thế hệ trẻ hôm nay. Sông Long Khốt có thể cạn, đá núi biên cương có thể mòn, nhưng lòng biết ơn sâu sắc và lòng tôn kính vô hạn của tuổi trẻ đoàn phường chúng ta quyết không bao giờ nguội tắt!

Chúng ta – những người may mắn được thừa hưởng một giang sơn vẹn toàn, gấm vóc được đổi bằng giọt sữa ngọt ngào và dòng nước mắt thầm lặng của Mẹ – xin được kính cẩn dâng lên hương hồn Mẹ lời hứa danh dự của tuổi trẻ: Quyết mang trọn vẹn trái tim rực lửa, ý chí kiên cường từ thời kháng chiến ngày cũ vào công cuộc lao động, học tập và kiến tạo ngày mới. Xin dâng lên Mẹ lòng trung kiên bất khuất của tuổi trẻ hôm nay, nguyện sống và cống hiến một cuộc đời rực rỡ, đầy trách nhiệm, quyết xứng đáng với tầm vóc vĩ đại của một dân tộc Việt Nam anh hùng!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn