Bài viết Đồng chí Nguyễn Văn Sen
Bài viết Đồng chí Nguyễn Văn Sen Sinh tháng 01 năm 1955 – Nhập ngũ tháng 10 năm 1974 – Hoàn thành nghĩa vụ tháng 4 năm 1975.Đồng chí Nguyễn Văn Sen Sinh tháng 01 năm 1955 – Nhập ngũ tháng 10 năm 1974 – Hoàn thành nghĩa vụ tháng 4 năm 1975 "Mỗi thế hệ đều có một cuộc hẹn với lịch sử. Có người dành cả cuộc đời để chứng kiến những đổi thay của đất nước, có người chỉ kịp góp một phần tuổi trẻ trong những ngày tháng quyết định của dân tộc. Dẫu thời gian phục vụ không dài, nhưng giá trị của sự cống hiến không bao giờ được đo bằng số năm, mà bằng tinh thần trách nhiệm, lòng yêu nước và sự sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc gọi tên."
Bài viết
Đồng chí Nguyễn Văn Sen Sinh tháng 01 năm 1955 – Nhập ngũ tháng 10 năm 1974 – Hoàn thành nghĩa vụ tháng 4 năm 1975. Đồng chí Nguyễn Văn Sen Sinh tháng 01 năm 1955 – Nhập ngũ tháng 10 năm 1974 – Hoàn thành nghĩa vụ tháng 4 năm 1975 "Mỗi thế hệ đều có một cuộc hẹn với lịch sử. Có người dành cả cuộc đời để chứng kiến những đổi thay của đất nước, có người chỉ kịp góp một phần tuổi trẻ trong những ngày tháng quyết định của dân tộc. Dẫu thời gian phục vụ không dài, nhưng giá trị của sự cống hiến không bao giờ được đo bằng số năm, mà bằng tinh thần trách nhiệm, lòng yêu nước và sự sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc gọi tên." Có những mùa thu đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi khi nhớ lại, trái tim của những người lính năm xưa vẫn bồi hồi như vừa mới hôm qua. Với đồng chí Nguyễn Văn Sen, mùa thu năm 1974 là cột mốc thiêng liêng nhất của tuổi thanh xuân. Đó là mùa thu ông tạm biệt mái nhà quê, tạm biệt cha mẹ và những người thân yêu để bước vào quân ngũ, mang theo khát vọng góp một phần sức trẻ cho ngày đất nước thống nhất.
Sinh vào tháng 01 năm 1955, đồng chí Nguyễn Văn Sen lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chia cắt. Tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng đồng, với tiếng gà gáy mỗi sớm, với những buổi theo cha mẹ lao động và với biết bao câu chuyện về lòng yêu nước được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Những đoàn quân hành quân qua làng, những lá thư gửi từ chiến trường và những tin tức về cuộc kháng chiến đã trở thành một phần ký ức của tuổi thơ.
Lớn lên trong hoàn cảnh ấy, người thanh niên Nguyễn Văn Sen sớm hiểu rằng độc lập, tự do không phải điều tự nhiên mà có. Mỗi tấc đất bình yên đều được gìn giữ bằng mồ hôi, nước mắt và máu xương của biết bao người đi trước. Chính vì thế, khi nhận được lệnh gọi nhập ngũ vào tháng 10 năm 1974, ông không ngần ngại lên đường, mang theo niềm tự hào của tuổi trẻ và niềm tin son sắt vào ngày toàn thắng.
Buổi sáng ngày chia tay quê hương, sương còn phủ mờ trên những cánh đồng. Mẹ lặng lẽ sửa lại chiếc ba lô cho con trai, người cha dặn dò bằng những lời ít ỏi nhưng chất chứa biết bao yêu thương. Hàng xóm, bạn bè đến tiễn, ai cũng gửi gắm niềm tin vào những chàng trai trẻ đang chuẩn bị bước vào một chặng đường mới. Tiếng xe lăn bánh rời quê mang theo những ánh mắt lưu luyến, nhưng cũng mang theo khát vọng của cả một thế hệ.
Trong môi trường quân đội, đồng chí Nguyễn Văn Sen nhanh chóng làm quen với cuộc sống kỷ luật. Những ngày huấn luyện nối tiếp nhau bằng tiếng kẻng báo thức, những hàng quân ngay ngắn và những giờ rèn luyện bền bỉ. Cuộc sống người lính còn nhiều gian khó, nhưng chính gian khó ấy đã tôi luyện ý chí và bản lĩnh của tuổi hai mươi.
Khoảng thời gian từ cuối năm 1974 đến mùa xuân 1975 là một giai đoạn đặc biệt của lịch sử dân tộc. Cả đất nước hướng về một khát vọng chung là hòa bình, thống nhất. Trong không khí ấy, mỗi người lính đều mang trong tim niềm tin mãnh liệt vào ngày non sông liền một dải. Đồng chí Nguyễn Văn Sen cũng như bao đồng đội của mình, luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm, sẵn sàng hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao.
Những tháng ngày trong quân ngũ tuy không dài, nhưng đủ để ông cảm nhận sâu sắc giá trị của tình đồng chí, đồng đội. Họ cùng nhau học tập, rèn luyện, chia sẻ từng bữa cơm, từng giờ nghỉ ngắn ngủi và cùng động viên nhau vượt qua nỗi nhớ nhà. Trong quân đội, khoảng cách về quê quán hay hoàn cảnh dường như không còn. Điều gắn kết họ chính là màu xanh áo lính, là lý tưởng phụng sự Tổ quốc và là niềm tin vào tương lai của đất nước.
Đồng chí luôn nhớ những buổi tối sau giờ sinh hoạt, khi cả đơn vị quây quần bên nhau kể về quê hương. Có người nhớ con sông tuổi thơ, có người nhớ cánh đồng lúa chín, có người nhớ tiếng võng đưa của mẹ mỗi trưa hè. Những câu chuyện giản dị ấy đã tiếp thêm sức mạnh để mỗi người lính vững vàng hơn trong nhiệm vụ của mình.
Rồi mùa xuân lịch sử năm 1975 đến. Khắp nơi trên đất nước rộn ràng niềm vui chiến thắng. Ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã đi vào lịch sử như một mốc son chói lọi, mở ra kỷ nguyên độc lập, thống nhất và hòa bình cho dân tộc Việt Nam. Đối với đồng chí Nguyễn Văn Sen, được góp một phần tuổi trẻ trong giai đoạn lịch sử thiêng liêng ấy là niềm tự hào suốt cuộc đời.
Tháng 4 năm 1975, đồng chí hoàn thành nghĩa vụ quân sự. Dù thời gian phục vụ chỉ kéo dài khoảng nửa năm, nhưng đó là nửa năm diễn ra trong một thời điểm đặc biệt nhất của lịch sử dân tộc. Chính vì vậy, ký ức về quân ngũ luôn mang một ý nghĩa rất riêng, rất sâu sắc đối với ông.
Trở về quê hương sau ngày đất nước thống nhất, đồng chí Nguyễn Văn Sen hòa mình vào công cuộc lao động, xây dựng cuộc sống mới. Những phẩm chất được rèn luyện trong quân đội như tinh thần kỷ luật, sự cần cù, ý thức trách nhiệm và lòng yêu quê hương tiếp tục đồng hành cùng ông trên mọi chặng đường của cuộc sống.
Nhiều năm đã trôi qua, quê hương đổi thay từng ngày. Những con đường đất năm nào đã trở thành đường bê tông rộng mở, những cánh đồng được phủ xanh bởi những mùa vụ bội thu, tiếng trẻ em cắp sách đến trường vang lên giữa bầu không khí thanh bình. Mỗi lần chứng kiến những đổi thay ấy, đồng chí lại càng thấm thía giá trị của hòa bình và càng trân trọng những hy sinh của các thế hệ đi trước.
Giờ đây, khi đã bước sang tuổi xế chiều, mỗi lần gặp lại đồng đội hay nghe vang lên những giai điệu quen thuộc về người lính, ký ức của mùa thu năm 1974 lại hiện về rõ nét. Đó là hình ảnh của chàng trai đôi mươi đầy nhiệt huyết, của những ngày huấn luyện trên thao trường, của những tình cảm đồng đội chân thành và của niềm vui vỡ òa khi đất nước thống nhất.
Đối với đồng chí Nguyễn Văn Sen, "Thời hoa lửa" không chỉ là quãng thời gian mặc quân phục, mà còn là khoảng trời đẹp nhất của tuổi trẻ. Đó là nơi ông học được lòng dũng cảm, sự kiên cường, tinh thần đoàn kết và trách nhiệm với Tổ quốc. Những giá trị ấy đã trở thành hành trang quý báu theo ông suốt cuộc đời.
Có những kỷ niệm sẽ mãi ở lại với thời gian. Có những mùa xuân sẽ mãi sống trong trái tim người lính. Và có một khoảng đời tuy ngắn ngủi nhưng vô cùng thiêng liêng – khoảng đời mà đồng chí Nguyễn Văn Sen luôn tự hào khi nhắc lại, bởi đó là những tháng năm ông đã được đứng trong hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam, được góp phần nhỏ bé của mình vào mùa xuân đại thắng của dân tộc và được sống trọn vẹn một "Thời hoa lửa" không bao giờ phai trong ký ức.


