Bài viết là những ghi chép và cảm nhận của tôi sau buổi gặp gỡ, trò chuyện với bác Nguyễn Văn Hòa – một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.
Qua câu chuyện của bác, tôi hiểu thêm về những hy sinh thầm lặng của thế hệ cha anh, từ đó nhận thức rõ hơn trách nhiệm của bản thân trong học tập và rèn luyện hôm nay. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời bom đạn vẫn còn in sâu trong tâm trí của nhiều người. Trong buổi gặp gỡ nhân chứng lịch sử do địa phương tổ chức, tôi có cơ hội được trò chuyện với bác Nguyễn Văn Hòa – một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Nam những năm 1970. Buổi trò chuyện không chỉ giúp tôi hiểu thêm về lịch sử, mà còn khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về giá trị của hòa bình và trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.
Bác Hòa sinh năm 1950 trong một gia đình nông dân nghèo. Năm 18 tuổi, khi đất nước đang
trong giai đoạn ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bác tình nguyện lên đường
nhập ngũ. Bác kể rằng ngày rời quê hương, mẹ bác đã khóc rất nhiều, nhưng vẫn động viên
con trai “Ði để đất nước được yên bình”. Câu nói ấy đã theo bác suốt những năm tháng chiến
đấu gian khổ.
Theo lời kể của bác, cuộc sống nơi chiến trường vô cùng thiếu thốn. Các chiến sĩ phải hành
quân xuyên rừng, băng suối, đối mặt với bom đạn và bệnh tật. Có những ngày chỉ ăn cơm với
muối vừng, uống nước suối cầm hơi. Thế nhưng, điều khiến tôi xúc động nhất không phải là
sự gian khổ, mà là tinh thần lạc quan và tình đồng đội sâu sắc giữa những người lính. Bác kể
rằng giữa bom đạn, họ vẫn hát cho nhau nghe, vẫn động viên nhau cố gắng vì mục tiêu chung
là độc lập, tự do cho Tổ quốc.
Có lần, đơn vị của bác bị phục kích bất ngờ. Trong tình huống nguy hiểm, một đồng đội đã
che chắn cho bác và bị thương nặng. Nhắc đến người đồng đội ấy, giọng bác trầm xuống. Bác
nói rằng chiến tranh đã lấy đi rất nhiều tuổi trẻ, nhiều ước mơ còn dang dở. Chính vì vậy, bác
luôn trân trọng từng ngày được sống trong hòa bình.
Sau ngày đất nước thống nhất, bác Hòa trở về quê hương với thương tật trên cơ thể. Dù sức
khỏe không còn như trước, bác vẫn tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, thường
xuyên kể chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ nghe. Bác tâm sự rằng điều bác mong muốn
nhất là các bạn trẻ hôm nay phải biết quý trọng hòa bình, cố gắng học tập và sống có trách
nhiệm.
Qua câu chuyện của bác, tôi nhận ra rằng lịch sử không phải là những con số khô khan trong
sách giáo khoa, mà là những câu chuyện có thật, những con người bằng xương bằng thịt đã
hy sinh vì đất nước. Nếu không có sự hy sinh của thế hệ cha anh, chúng ta sẽ không có cuộc
sống yên bình như hôm nay.
Là sinh viên khoa Cơ khí, tôi hiểu rằng nhiệm vụ của mình không phải cầm súng ra chiến
trường, mà là học tập thật tốt, rèn luyện tay nghề vững vàng để góp phần xây dựng đất nước
ngày càng phát triển. Trong thời đại công nghiệp hóa – hiện đại hóa, mỗi kỹ sư tương lai đều
mang trên vai trách nhiệm sáng tạo, đổi mới và đóng góp cho xã hội.
Buổi gặp gỡ với bác Hòa không chỉ giúp tôi hiểu thêm về lịch sử, mà còn giúp tôi thay đổi cách
nhìn về cuộc sống. Trước đây, đôi khi tôi còn lười biếng, chưa thực sự cố gắng trong học tập.
Nhưng sau khi nghe những câu chuyện về sự hy sinh và ý chí kiên cường của thế hệ đi trước,
tôi tự nhủ mình phải sống có mục tiêu rõ ràng hơn, không được lãng phí thời gian.
Kết thúc buổi trò chuyện, bác Hòa nắm tay tôi và nói: “Các cháu cố gắng học thật giỏi, đó là
cách thiết thực nhất để đền đáp thế hệ đi trước.” Câu nói ấy tuy giản dị nhưng chứa đựng biết
bao kỳ vọng. Tôi sẽ luôn ghi nhớ lời dặn ấy như một lời nhắc nhở bản thân phải không ngừng
nỗ lực.
Chiến tranh đã qua đi, nhưng tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và lòng hy sinh của những
người lính năm xưa sẽ mãi là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo. Tôi tin rằng, bằng sự
trân trọng quá khứ và quyết tâm trong hiện tại, chúng ta sẽ góp phần xây dựng một tương lai
tốt đẹp hơn cho đất nước.



