Bài viết Ngô Quyền và chiến thắng Bạch Đằng
Năm 938, lịch sử dân tộc Việt Nam đã ghi dấu một sự kiện oanh liệt – chiến thắng Bạch Đằng do Ngô Quyền lãnh đạo. Đó là một chiến thắng vang dội, chấm dứt hơn một nghìn năm Bắc thuộc, mở ra thời đại độc lập tự chủ lâu dài cho dân tộc ta. Mỗi khi nhắc đến chiến công ấy, tôi lại thấy lòng mình dâng lên niềm tự hào và xúc động khôn nguôi về người anh hùng dân tộc – Ngô Quyền.
Năm 938, lịch sử dân tộc Việt Nam đã ghi dấu một sự kiện oanh liệt – chiến thắng Bạch Đằng do Ngô Quyền lãnh đạo. Đó là một chiến thắng vang dội, chấm dứt hơn một nghìn năm Bắc thuộc, mở ra thời đại độc lập tự chủ lâu dài cho dân tộc ta. Mỗi khi nhắc đến chiến công ấy, tôi lại thấy lòng mình dâng lên niềm tự hào và xúc động khôn nguôi về người anh hùng dân tộc – Ngô Quyền.
Ngô Quyền sinh ra ở vùng đất Đường Lâm, là người tài trí, dũng cảm, được nhân dân hết mực tin yêu. Ông từng là tướng giỏi dưới quyền Dương Đình Nghệ – người cai quản đất Giao Châu khi ấy. Sau khi Dương Đình Nghệ bị Kiều Công Tiễn phản bội và giết hại, Ngô Quyền vô cùng căm phẫn. Ông nhanh chóng tập hợp nghĩa quân, giết Kiều Công Tiễn để báo thù cho chủ tướng, đồng thời chuẩn bị chống lại quân Nam Hán đang lăm le xâm lược nước ta.
Biết tin ấy, vua Nam Hán sai con là Hoằng Tháo đem quân thủy sang xâm chiếm nước ta. Trước tình thế đó, bằng sự thông minh, mưu lược của một vị tướng kiệt xuất, Ngô Quyền đã chọn vùng sông Bạch Đằng hiểm yếu làm nơi quyết chiến. Tôi tưởng tượng cảnh ông đứng giữa trời mây mờ ảo, quan sát từng đợt thủy triều lên xuống, ánh mắt sáng lên niềm tin quyết thắng. Ông ra lệnh đóng những chiếc cọc gỗ lớn, bịt sắt nhọn, cắm sâu dưới lòng sông. Khi nước triều dâng, cọc bị che khuất, quân giặc không hề hay biết, chỉ thấy dòng sông êm đềm trôi lững lờ.
Khi thuyền chiến của Hoằng Tháo tiến vào cửa sông, Ngô Quyền giả vờ thua trận, ra lệnh cho quân ta rút lui để nhử địch. Quân giặc đuổi theo, thuyền lớn va phải bãi cọc. Lúc ấy, Ngô Quyền hô to: “Giờ đã đến, xông lên!”. Tiếng hò reo vang dội, tiếng trống trận rền vang át cả sóng nước. Thuyền giặc nghiêng ngả, đâm vào nhau, vỡ vụn. Máu giặc loang đỏ một khúc sông. Từ bờ xa, nhân dân reo mừng chiến thắng, còn tôi – tưởng như đang đứng đó, chứng kiến niềm vui nghẹn ngào của quân dân ta. Quân Nam Hán đại bại, Hoằng Tháo tử trận, đất nước sạch bóng quân thù.
Chiến thắng Bạch Đằng năm 938 là mốc son chói lọi, khẳng định tài năng và tầm nhìn chiến lược của Ngô Quyền – người đã mở ra kỷ nguyên độc lập, tự chủ lâu dài cho dân tộc. Mỗi khi đọc lại những trang sử oai hùng, tôi lại thấy hình ảnh vị anh hùng Đường Lâm hiên ngang giữa trời sông Bạch Đằng, ánh mắt sáng rực niềm tin. Tên tuổi Ngô Quyền mãi mãi được khắc ghi trong lòng dân tộc Việt Nam như một tượng đài bất tử của lòng yêu nước và trí tuệ con người Việt Nam. (Ngọc Diệp 7B1)



